Khi không biết nói cùng ai, hãy thử viết

Ngày đăng: 05/06/2026
Feature image
Có những điều chúng ta rất dễ nói với người khác.
Hôm nay vui hay buồn. Công việc thế nào. Cuối tuần đi đâu.
Nhưng cũng có những điều khó nói hơn nhiều.
Nỗi tự ti.
Sự cô đơn.
Cảm giác mình không thuộc về nơi nào cả.
Hay những suy nghĩ mà ngay chính bản thân mình cũng chưa hiểu rõ.
Khi ấy, chúng ta thường nghĩ rằng mình cần một người để tâm sự. Một người đủ kiên nhẫn để lắng nghe và đủ thấu hiểu để không phán xét.
Nhưng nếu người đó không xuất hiện thì sao?
Trong Nhấc bút lên trong đêm cô đơn, Fumitake Koga đưa ra một câu trả lời giản dị: hãy thử viết.
Nhân vật chính của câu chuyện là Takojiro, một cậu bạch tuộc đang học lớp chín. Giữa lớp học ồn ào và những trò bắt nạt kéo dài, cậu ngày càng thu mình lại trong thế giới riêng. Cũng như nhiều thiếu niên khác, Takojiro không biết phải nói với ai về những điều mình đang trải qua.
Cho đến khi cậu gặp một chú ốc mượn hồn kỳ lạ.
Trong một cuộc trò chuyện tưởng như vu vơ, chú nói với cậu:
“Viết, chính là đang trò chuyện với bản thân mình đấy.”
Đó là một ý tưởng rất đơn giản. Nhưng cũng là điều mà nhiều người trưởng thành đôi khi quên mất.
Chúng ta thường nghĩ viết lách là kỹ năng dành cho nhà văn, nhà báo hay những người làm nghề sáng tạo. Trong khi đó, suốt nhiều thế kỷ, con người vẫn viết nhật ký, ghi chép, viết thư hay đơn giản là viết xuống những suy nghĩ riêng tư nhất của mình. Không phải để công bố cho ai đọc, mà để hiểu chính mình hơn.
Fumitake Koga đi xa hơn một bước khi cho rằng viết lách thực chất là một hình thức suy nghĩ.
Trong sách, chú ốc mượn hồn nói với Takojiro rằng điều khiến nhiều người ngại viết không phải vì họ lười cầm bút. Thứ làm họ mệt là phải suy nghĩ thật nghiêm túc. Bởi muốn viết ra điều gì đó, chúng ta buộc phải dừng lại, quan sát cảm xúc của mình và tìm cách gọi tên chúng.
Việc ấy không hề dễ dàng.
Nhưng có lẽ chính vì thế mà nó có tác dụng chữa lành.
Nhiều cảm xúc tiêu cực trở nên đáng sợ vì chúng mơ hồ. Khi chưa được gọi tên, chúng chỉ là một khối hỗn độn trong tâm trí. Nhưng khi được viết xuống, chúng bắt đầu có hình dạng. Và khi đã có hình dạng, chúng ta có thể nhìn thẳng vào chúng.
Điều đáng quý ở Nhấc bút lên trong đêm cô đơn là cuốn sách không biến việc viết lách thành một phương thuốc thần kỳ. Fumitake Koga không hứa rằng chỉ cần viết nhật ký là mọi nỗi buồn sẽ biến mất. Ông chỉ nhẹ nhàng chỉ ra rằng đôi khi, trước khi được người khác thấu hiểu, chúng ta cần tự hiểu lấy chính mình.
Cũng giống như hai cuốn sách nổi tiếng Dám bị ghét và Dám hạnh phúc, tác phẩm này tiếp tục mang tinh thần quen thuộc của Fumitake Koga: khuyến khích con người đối diện với bản thân thay vì chạy trốn khỏi những cảm xúc khó chịu.
Nhưng lần này, thay vì những cuộc đối thoại triết học, ông kể câu chuyện ấy qua hình ảnh một chú bạch tuộc cô đơn và những trang viết đầu tiên còn vụng về.
Có lẽ vì vậy mà cuốn sách không chỉ dành cho tuổi mới lớn.
Nó dành cho bất kỳ ai từng có những đêm không biết phải nói cùng ai.
Và trong những khoảnh khắc như thế, biết đâu người đồng hành đầu tiên mà chúng ta cần không phải là một người khác.
Mà chỉ là một trang giấy trắng.

Sách gợi ý

Bình luận bài viết

Sách gợi ý