
Truyện có hai tuyến thời gian đan xen (Scene và Chương). Phần Scene là quá khứ, mở đầu bằng việc Tomohiko giới thiệu Mayuko là bạn gái của mình nhưng trớ trêu thay, cô lại chính là “bạch nguyệt quang” từng khiến Takashi bị sét đánh từ trước. Trong khi đó, các Chương đánh số diễn ra ở hiện tại, bắt đầu bằng cảnh Takashi tỉnh dậy và nhận ra Mayuko đang là vợ của mình.
Cốt truyện không quá nổi bật, nhưng điều mình thích là cách Keigo sắp xếp và dẫn dắt câu chuyện. Nhịp kể khéo, khiến mình có cảm hứng đọc và khá tò muốn mò tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra. Văn phong ổn, điểm ấn tượng nhất nằm ở cách miêu tả nội tâm nhân vật - đúng chất “show, don’t tell”. Thay vì trực tiếp nói rằng ai đó buồn bã hay tức giận, bác Keigo tập trung vào những hành động rất nhỏ, những phản ứng tinh tế trong dòng cảm xúc đó.
Ba nhân vật trung tâm của truyện là Takashi, Tomohiko và Mayuko.
Takashi - kiểu nhân vật khá quen thuộc trong văn học Nhật - ích kỷ, mâu thuẫn, toan tính, đen tối và đầy ngờ vực. Ở cả hai dòng thời gian, anh đều hiện lên là thằng “phổi bạn” đúng nghĩa nên rất khó để đồng cảm. Và đây cũng là điểm mình không thích ở nhiều nam chính trong truyện Nhật: tình yêu sét đánh, rồi nhanh chóng biến thành sự ám ảnh mang tính chiếm hữu với một cô gái được xem là chuẩn mực cái đẹp của họ.
Ngược lại, Mayuko là nữ chính mình thích nhất trong các tác phẩm của Keigo - thông minh, giàu lòng trắc ẩn và cực kỳ tinh tế. Minh họa rõ ràng nhất thì cô là thái cực đối lập hoàn toàn với Yukiho trong Bạch Dạ Hành.
Tomohiko có ít đất diễn hơn, nhưng vẫn được xây dựng khá rõ nét. Anh đóng vai trò quan trọng trong việc thúc đẩy câu chuyện, đồng thời trở thành nút thắt giữa tình yêu và tình bạn của Takashi.
Nhìn chung, truyện không quá bùng nổ, mình thấy mang hơi hướng tình cảm "lãng mạn", có một chút sci-fi với công nghệ được giới thiệu trong sách. Tính trinh thám không phải yếu tố chính nên cũng hơi thắc mắc tại sao truyện gắn mác trinh thám - kinh dị (đính chính là không có miếng kinh dị nào hết)...
___
Azura Books xin cảm ơn bài review và tấm ảnh tuyệt vời tới từ độc giả Trần Cao Thuần