Ghi chép về một vụ hành quyết - Danya Kukafka – Câu chuyện đa góc nhìn về một tên sát nhân hàng loạt

Ngày đăng: 26/03/2026

Feature image

Lúc mua sách mình thấy tag văn học hiện đại, nhưng theo mình cuốn này có thể xếp vào dòng văn học Trinh thám - Tâm lý tội phạm, vì cuốn sách có đầy đủ các yếu tố đặc trưng nhất của dòng văn học này!
Trong những ngày cuối cùng trước khi bị thi hành án tử, cuộc đời của kẻ g/i/ế/t người hàng loạt Ansel Packer được Danya Kukafka tái hiện bằng lời tự thuật bởi chính hắn, đan xen với góc nhìn của những nhân chứng cuộc đời của tên sát nhân thông qua tiểu thuyết Ghi chép về một vụ hành quyết (tựa gốc Notes on an Execution).
Chúng ta không cần phải đoán định hung thủ là ai, gây án thế nào, có đồng phạm hay không,…chính hắn sẽ tự kể cho chúng ta biết mọi điều. Một cuốn sách trinh thám có còn hay không khi độc giả đã tỏ tường mọi chi tiết về vụ án? Câu trả lời là có, cuốn này hay, mình đọc ngấu nghiến trong một ngày một đêm và mạnh tay chấm cuốn sách này 8.75/10đ và xếp nó vào danh sách những cuốn sách đáng đọc.
Nhịp điệu của sách có phần hơi chậm rãi. thay vì đi sâu vào yếu tố rùng rợn hay giật gân, tác giả chú trọng miêu tả diễn biễn tâm lý của từng nhân vật thông qua câu chuyện của từng người, những kí ức, sự kiện liên quan gắn liền cuộc đời họ với kẻ thủ ác ra sao. qua đó làm nổi bật những tổn thương và biến động tâm lý mà họ phải trải qua. Với mình, góc nhìn từ những Người liên đới của kẻ thủ ác rất thú vị, giúp người đọc có thể khám phá nhiều khía cạnh cuộc đời trên hành trình sa ngã của một tên s/á/t nhân liên hoàn từ lúc hắn cất tiếng khóc chào đời tại một trang trại cũ kĩ.
Ansel có quá khứ bi thảm và bất hạnh, cùng với những nỗi đau từ thời tấm bé, hắn lớn lên với tâm lí vặn vẹo cùng trái tim vô cảm, những kí ức đen tối đầy ám ảnh không ngừng hành hạ Ansel. Ansel đã lớn lên mà không biết cách yêu dù được yêu, hắn cũng không học được cách yêu đúng đắn. Vẻ điển trai cùng những mánh lới của hắn chỉ là trò lừa đảo,…Cuốn sách này không đơn thuần là Nhật kí của kẻ phản diện, nó đào sâu hơn thế, nó đâm thẳng vào trái tim thiện lương của mỗi chúng ta: Liệu kẻ xấu đáng thương có nên được cứu rỗi và tha thứ hay không? Bản thân của Ansel cũng không ngừng tự hỏi: Liệu có những thế giới nào khác song song ngoài kia nơi hắn không là kẻ g/i/ế/t người và được yêu thương hay không?
Một Lý thuyết mà Ansel luôn canh cánh dù là Kẻ Xấu: “Chúng ta có hàng tỷ cuộc sống tiềm năng, hàng ngàn vũ trụ song song, tất cả chảy dài như những dòng suối bên dưới thực tại ta đang sống... Bản thể khác của chúng ta, sống trong một chiều không gian khác, số lượng tăng theo cấp số nhân, nhưng nằm ngoài tầm nhìn của chúng ta. Tôi có thể là một nhà văn, một triết gia, cũng có thể là cầu thủ bóng chày. Có vô hạn khả năng. Điều đó chứng minh rằng con người tôi – cái tốt, cái xấu – luôn dao động. Đạo đức không phải là một thứ cố định. Nó là chất lỏng, luôn luôn biến đổi.”
Thật buồn cười khi Kẻ Xấu cũng từng có lúc muốn mình là Người Tốt là được sống một cuộc đời khác đi! Dù vậy, thật khó để mà rủ chút lòng thương xót nào với một kẻ s/á/t nhân, nhất là đối với người nhà của nạn nhân. Mình cảm nhận được cuốn sách này gợi ra nhiều câu hỏi lớn về ý nghĩa của việc thực thi công lý, khi hình phạt t/ử hình được thực thi, liệu công lý ấy có đem lại sự thỏa mãn thực sự hay không?

Viết tới đây thì đã dài nhưng mình muốn nhắc thêm một chút về nhân vật Người Mẹ (dành cho các bạn đã đọc rồi), từ đầu cuốn sách Người Mẹ là một cô gái trẻ tội nghiệp với cuộc hôn nhân thảm hại đã lựa chọn bỏ rơi hai người con của mình (trong đó có một bé sơ sinh) để tự cứu lấy mình. Mình không muốn phán xét hành động này quá nhiều mình nó là chất xúc tác để các tình tiết được tiếp diễn, nhưng cách bà ấy viết hàng trăm hàng ngàn lá thư mà không thèm gửi lấy một lá nào cho Ansel và khước từ đến nhìn con mình lần cuối trước buổi hành quyết là một hành động cho thấy bà ấy quá ích kỉ, ích kỉ đến tận cùng, bà ấy đã có rất nhiều thời gian từ lúc Ansel nhỏ cù bất cù bơ trong trại mồ côi cho đến lúc trở thành một chàng thiếu niên rồi trưởng thành, lấy vợ, không một lần nào bà muốn dang tay cứu rỗi con trai của mình dù bà đã đủ khả năng làm điều ấy! Bà ấy say No, đến cuối cùng còn tự hỏi nếu mình từng gửi cho Ansel một lá thư thì liệu con trai có trở thành kẻ g/i/ế/t người không? Chịu! Chịu hẳn!
Tóm lại cuốn này hay lắm mọi người ạ, đọc xong nhiều trăn trở và day dứt lắm, mình cho điểm cao vì thấy nó hay thật sự, nếu các bạn thích thể loại tâm lý tội phạm thì có thể đọc thử nha!
Review của Phương Thảo Rosa đăng trên Nhã Nam Reading Club

Sách gợi ý

Bình luận bài viết

Sách gợi ý