Có bao giờ bạn thấy lo lắng khi con mình cứ khư khư ôm một chiếc khăn, một chú gấu Teddy, hay một “em thú ôm” quen thuộc?

Ngày đăng: 18/07/2026
Feature image

Có bao giờ bạn thấy lo lắng khi con mình cứ khư khư ôm một chiếc khăn, một chú gấu Teddy, hay một “em thú ôm” quen thuộc?

Thật ra, điều đó không có gì đáng lo đâu.

Khi trẻ lớn dần và bắt đầu độc lập hơn với mẹ, những món đồ thân thuộc ấy không mất đi vai trò, mà còn trở nên quan trọng hơn. Chúng giống như một “vật an ủi”, một cầu nối dịu dàng giữa cảm giác được mẹ ôm ấp và nhu cầu tự lập đang lớn lên trong trẻ.

Đứa trẻ có thể chưa nói được bằng lời, nhưng hành động ôm chặt chú gấu hay chiếc khăn yêu thích dường như đang nói rằng: “Mình vẫn muốn cảm giác an toàn như khi ở cạnh mẹ. Nhưng mình cũng đang lớn rồi. Mình muốn tự lập hơn, nên mình sẽ tìm sự an ủi qua món đồ này.”

Vì thế, khi con tìm đến “em gấu”, “em khăn” hay món đồ quen thuộc trước khi ngủ, khi mệt mỏi, khi buồn, đó không nhất thiết là dấu hiệu của sự yếu đuối hay bất an. Ngược lại, đó có thể là cách con tự trấn an mình để không quá bám mẹ.

Những món đồ ấy mang theo cảm giác thân thuộc, ấm áp, dễ chịu, như một phần ký ức về sự chăm sóc của mẹ. Chúng vừa thay thế cho sự hiện diện của mẹ, vừa giúp trẻ giữ khoảng cách vừa đủ để tiếp tục lớn lên.

Và đôi khi, những “vật an ủi” ấy ở lại với con lâu hơn ta tưởng. Có đứa trẻ giữ chú gấu bông đến tận tuổi thiếu niên. Có người lớn vẫn nâng niu một chiếc áo choàng mềm mại, một chiếc chăn quen, một món đồ mang lại cảm giác bình yên khó gọi tên.

Một chú gấu Teddy, một chiếc khăn cũ, một tấm chăn mềm… đôi khi không chỉ là đồ vật. Đó là nơi trẻ học cách tự vỗ về mình, học cách rời xa mẹ từng chút một, nhưng vẫn mang theo cảm giác được yêu thương và an toàn.

Sách gợi ý

Sách gợi ý