
CHỈ CÓ DUY NHẤT MỘT CHÚ CHÓ NHẬN RA ODYSSEUS LÀ AI
Từ cổ chí kim, hình ảnh chú chó đã gắn liền với hai chữ "trung thành". Người ta vẫn thường bảo "chó không chê chủ nghèo, con không chê cha mẹ khó". Đối với chúng, thế giới có thể rộng lớn và đổi thay, nhưng chủ nhân chính là điều duy nhất không bao giờ thay thế được.
Sự trung thành ấy đôi khi vượt qua cả giới hạn của thời gian, không gian và mọi sự biến đổi của nhân dạng.
Điển hình như câu chuyện thần thoại về Odysseus và chú chó Argos. Sau hai mươi năm chinh chiến và lưu lạc, khi trở về quê hương Ithaca dưới lốt kẻ ăn mày rách rưới, Odysseus đã bị cả thế giới lãng quên.
Trong lúc người thân, bạn bè và gia nhân đều không hay biết, thì chỉ có duy nhất chú chó săn già nua Argos là nhận ra ngài. Dù cơ thể đã kiệt quệ sau những năm tháng bị bỏ rơi, nó vẫn dùng chút sức tàn cuối cùng để vẫy đuôi đón chủ, rồi thanh thản nhắm mắt xuôi tay.
Tình cảm thiêng liêng ấy không chỉ tồn tại trong thần thoại Hy Lạp, mà đã trở thành biểu tượng bất diệt xuyên suốt lịch sử và văn học thế giới.
Từ quá khứ cho đến hiện tại, chúng ta có thể bắt gặp những hình ảnh chú chó trung thành như vậy, như chú chó Hachiko kiên nhẫn đợi chủ suốt gần mười năm ở Nhật Bản, hay Patrasche trong tác phẩm Chú chó vùng Flanders, sinh vật đã chọn ở lại và cùng đóng băng trong vòng tay người bạn nhỏ Nello giữa đêm đông lạnh giá.
Lý trí con người có thể bị che mắt bởi vẻ bề ngoài, nhưng sợi dây liên kết của lòng trung thành thì luôn thấu suốt tất cả.