
Hiếm có dân tộc nào mà chuyện ăn lại thấm sâu vào đời sống như người Việt.
Không chỉ gắn với bữa cơm, chữ “ăn” còn len lỏi vào cách nghĩ, cách nói và cách làm người như ăn ở, ăn nói, ăn học, ăn mặc, ăn năn... Những chuyện đối nhân xử thế cũng được gửi gắm qua tư duy ăn với những câu tục ngữ như: “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây”, “Ăn trông nồi, ngồi trông hướng”… Đến cả những áng văn Việt cũng không ngừng trở về với bữa cơm và hương vị quê nhà như trong “Thương nhớ mười hai” của Vũ Bằng, “Hà Nội băm sáu phố phường” của Thạch Lam.
Nỗi ám ảnh ấy không phải ngẫu nhiên mà có, nó được hình thành từ hàng nghìn năm lịch sử đầy gian khó của dân tộc.
Nằm ở vị trí địa lý đặc biệt, Việt Nam từ xưa đã phải chịu nhiều thiên tai, mất mùa. Cùng với đó, những năm chiến tranh kéo dài, nạn đói liên miên đã khiến miếng ăn trở thành nỗi bận tâm lớn trong lòng người Việt. Chính ký ức thiếu thốn này đã hun đúc nên một nền ẩm thực biết chắt chiu, tận dụng từ những nguyên liệu nhỏ nhất, một nền ẩm thực luôn quan tâm đến sự no đủ, sum vầy.
Vì vậy, mỗi món ăn Việt ngoài hương vị đậm đà, còn lưu giữ trong đó cả lịch sử và văn hóa của dân tộc. Hãy cùng đọc “Những món ăn nuôi ta lớn” của nhóm tác giả Phạm Trung Tuyến, Nguyễn Mạnh Hùng và Nguyễn Hoàng Diệu Thủy, để gặp lại những món ăn thân thuộc. Và qua từng hương vị, ta tìm về những ký ức của một thời đã qua, nơi những bữa cơm bình dị trở thành sợi dây gắn kết yêu thương giữa con người với con người.