
Giữa lúc chiến tranh, loạn lạc, giết chóc tơi bời, khiến tâm trí khó mà không tán loạn, tôi bèn đem cuốn sách "Thương" của bác sĩ Nguyễn Lân Hiếu ra đọc.
Tôi đọc trước hết vì sức khỏe của bản thân, thứ quý nhất với mỗi đời người. Nhưng thành thật thì sau khi được ông bác sĩ chữa khỏi bệnh, tôi muốn thêm một lần tìm kiếm chút bình lặng, nhẹ nhõm cho tâm hồn mình qua những điều ông viết.
"Thương" là cuốn sách quan trọng, theo cách phân định của riêng tôi khi làm nghề biên tập. Quan trọng vì nó cần thiết cho nhiều người. Với 340 trang, sách chia thành năm chương, đề cập đến nhiều vấn đề rất thiết yếu, thiết thực gắn với sức khỏe của từng cá nhân và cả cộng đồng. Nó gồm những câu chuyện chữa bệnh được kể lại, nhiều kinh nghiệm rèn luyện, chăm sóc bản thân mang tính chuyên môn sâu và cao, những trải nghiệm trong mỗi chuyến đi của tác giả liên quan đến việc chữa bệnh ở nước ngoài mà ông thấy hữu ích. Rồi cả những vấn đề ở tầm quản lý vĩ mô riêng cho ngành y, nghề y... Tất cả đều được tác giả viết ngắn gọn, dễ hiểu, dễ nhớ...bằng thứ văn kể nhiều năng lượng.
"Thương" cũng là cuốn sách không chỉ đọc một lần theo kiểu thỏa mãn trí tò mò về những chuyện chữa bệnh gần giống với phép lạ. Quả thật, nhiều ca can thiệp tim khiến thót tim, nếu không phải do ông phù thủy Nguyễn Lân Hiếu kể lại, sẽ rất khó tin. Gạt bỏ việc nó liên quan đến từng khoảnh khắc sinh tử mong manh của một cuộc đời cụ thể nào đó, thực sự nó không kém phần thú vị và hấp dẫn. Nhưng ngay lập tức sự cảm phục, ngưỡng mộ, lòng biết ơn, mới là những cảm xúc mạnh mẽ, chân thực và rõ ràng nhất chiếm lĩnh toàn bộ tâm hồn bạn.
Tuy vậy giá trị của "Thương" vượt xa vai trò của một cuốn cẩm nang rất đáng tin cậy về khám chữa bệnh nói riêng, lĩnh vực y tế nói chung. Mỗi tình tiết, mỗi câu, mỗi chữ đều cứ như vẫn phập phồng nỗi lo lắng, sự cảm thông, thấu hiểu, thậm chí cả chút run rẩy bị kìm nén của một thầy thuốc lớn trước sinh mạng bệnh nhân.
Có những con người chỉ cần sự hiện diện của họ, những điều tốt đẹp, tử tế sẽ tìm cách tụ về. Có những con người đã gặp họ, chúng ta không thể vô cảm trước nỗi đau của người khác. Có những con người vẻ mặt, ánh mắt, nụ cười của họ luôn khiến ta bình an, thích làm việc thiện lành và tin yêu cuộc đời hơn.
...
Đó là những suy tư lan man của tôi khi gấp lại cuốn "Thương", trước khi đặt nó vào nơi trang trọng nhất trên giá sách.
Bài viết của nhà văn Tạ Duy Anh trên trang cá nhân