Bên trong chiếc áo blouse trắng, bác sĩ Nguyễn Lân Hiếu giữ lại điều gì trong chữ “Thương”?

Ngày đăng: 10/07/2026
Feature image

Một bệnh án thường chỉ ghi lại triệu chứng, chẩn đoán, chỉ định điều trị và kết quả. Những gì ở ngoài bệnh án lại nhiều hơn thế: ánh mắt của người nhà trong phòng chờ, một quyết định phải đưa ra rất nhanh, cảm giác nhẹ nhõm sau ca can thiệp thành công, hoặc sự im lặng khi bác sĩ biết mình đã đi đến giới hạn cuối cùng của y học.

Thương – Câu chuyện tiếp tục từ trái tim của bác sĩ Nguyễn Lân Hiếu bắt đầu từ những phần không hiện diện trên giấy tờ ấy.

Cuốn sách không dựng nghề y bằng hào quang. Nguyễn Lân Hiếu kể về các ca can thiệp tim mạch, những giờ phút căng thẳng trong phòng cấp cứu, áp lực từ dư luận, những bất cập trong hệ thống y tế và cả cảm giác bất lực khi không thể giữ một bệnh nhân ở lại. Đó là những câu chuyện của một người trong nghề, viết bằng sự thẳng thắn hơn là nhu cầu tô đẹp.

Điều làm Thương khác với một cuốn hồi ký nghề nghiệp thông thường nằm ở chữ “thương”. Với Nguyễn Lân Hiếu, “thương” không dừng lại ở cảm xúc dành cho bệnh nhân. Nó còn là cách nhìn đồng nghiệp, cách nghĩ về những đứa trẻ vùng sâu cần một cây cầu để đến trường, cách đối diện với những người yếu thế và cả cách người bác sĩ tự giữ mình khỏi chai sạn sau quá nhiều mất mát.

Những trang viết trong sách có lúc rất gần với đời sống bệnh viện, có lúc mở rộng sang các chuyến đi, các hoạt động cộng đồng và những suy tư về trách nhiệm xã hội của người làm nghề y. Vì vậy, Thương không chỉ dành cho độc giả trong ngành y. Cuốn sách dành cho những ai muốn hiểu phía sau chiếc áo blouse trắng là một con người cũng biết mệt, biết đau, biết hoài nghi, nhưng vẫn chọn tiếp tục làm việc bằng lòng trắc ẩn.

Giữa một công việc luôn phải đứng gần ranh giới sống chết, chữ “thương” không còn là một lời nói đẹp. Nó là một kỷ luật nội tâm. Là cách để người bác sĩ bước vào phòng bệnh mỗi ngày mà vẫn còn nhìn thấy trước mặt mình một con người, không phải một ca bệnh.

Sách gợi ý

Sách gợi ý