
- Bạn có ước mơ gì không?
- Sau này muốn làm nghề gì thế?
- Mình vẫn chưa có… chưa biết muốn trở thành ai…
Đứng trước ngưỡng cửa hai mươi, độ tuổi con người lo nghĩ nhiều về viễn cảnh tương lai, người trẻ vẫn lắm khi áp lực bởi chưa tìm thấy mong ước thực sự trong lòng mình. Người khác đã biết rõ điều họ muốn là gì, lộ trình từng bước đã được vạch ra, còn mình thì sao? Liệu những ước muốn vẩn vơ, trẻ con đầy mơ mộng mà bấy lâu không dám nói ra có thể được xem là ước mơ không, đặc biệt là kiểu “ước mơ” tạo ra giá trị?
Những người trẻ ở độ này thường thấy không còn quá nhiều thời gian, nhịp sống cũng trở nên gấp gáp. Họ vội vã trong việc tìm ra “định danh cá nhân”. Nhưng liệu ta có đang quên rằng: lứa tuổi hai mươi mới chính là khoảng thời gian mọi thứ ít rõ ràng nhất. Điều này tồn tại cố hữu như một thuộc tính vậy.
Trong cuốn sách “Khi ta hai mươi”, có một quan niệm đáng để suy ngẫm: “Dù không có ước mơ, con người vẫn sẽ trở thành người mà mình phải trở thành.” Quan điểm này lập tức cảnh tỉnh con người khi họ mải mê tìm kiếm mẫu hình tương lai rồi mới “bắt đầu sống”.
Các nội dung tư vấn, hướng nghiệp ngày nay thường khuyến khích phải tìm ra “đam mê”, xác định “dream job”, xây dựng một mục tiêu dài hạn và kiên trì theo đuổi nó. Nhưng đời sống hiếm khi vận hành theo một bản kế hoạch hoàn chỉnh.
Có những người chỉ tình cờ bước vào một công việc rồi phát hiện ra mình yêu nó. Có người từng nghĩ sẽ trở thành một thứ hoàn toàn khác, cho đến khi một cuộc gặp gỡ, một thất bại hay một biến cố khiến họ rẽ sang hướng khác. Cũng có người mất rất nhiều năm mới nhận ra điều mình từng gọi là ước mơ thực chất chỉ là một hình dung đẹp đẽ về cuộc đời.
Con người không được tạo nên bởi những gì mình dự định. Ta chính là được tạo nên bởi những thứ mình gặp trên đường đi. Một cuốn sách từng đọc. Một người từng yêu. Một lần thất bại. Một công việc từng nghĩ mình sẽ không bao giờ làm. Một sở thích tưởng như chẳng có ích lợi gì. Những điều ấy âm thầm đi vào đời sống, hình thành cách ta suy nghĩ, lựa chọn và nhìn thế giới. Đến một lúc nào đó, khi ngoảnh lại, có thể ta sẽ nhận ra mình đã trở thành một con người rất khác với người từng đứng ở tuổi hai mươi và cố gắng trả lời câu hỏi “Tôi muốn trở thành ai?”.
Vì thế, nếu chưa có ước mơ, có lẽ bạn không nên hoảng sợ. Có thể cứ sống trước đã.
Thử một công việc. Đọc một cuốn sách. Làm một điều mình tò mò. Gặp một người khác mình. Viết xuống một suy nghĩ. Thất bại ở một chuyện tưởng rằng mình sẽ làm tốt.
Cái ước mơ, hình tượng, lý tưởng sống ấy không phải pho tượng đặt cuối con đường ta đi. Chính những bước chân nhỏ bé, đều đặn, góp nhặt nắng gió hôm nay sẽ âm thầm vẽ ra trong tim người trẻ một lý tưởng sống. Và rồi cho đến một ngày, bức tranh ấy sẽ đủ rõ để nhìn thấy. Một lý tưởng sống “thú vị” mà màu sắc trên đấy đều do chính tay bạn đã nỗ lực mang về.
Và đôi khi, điều quan trọng nhất ở tuổi hai mươi không phải là biết chính xác đích đến, mà là đừng đứng yên chỉ vì chưa biết đích đến ở đâu. Bởi cuộc đời không phải một bài toán mà ta cần tìm ra đáp án trước khi bắt đầu. “Đáp án” đã nằm trong chính những lựa chọn nhỏ của chúng ta.
Một lần nữa, “Khi ta hai mươi” cùng những tự sự trưởng thành không nhão nhoét, thậm chí thực tế đến ngỡ ngàng sẽ giúp bạn biết mình nên làm gì. Không ước mơ cũng được, hãy làm bất cứ điều gì khiến trái tim mình rung động.
Rồi một ngày, có thể ta sẽ nhận ra: mình đã trở thành người mà bản thân phải trở thành từ lúc nào chẳng hay.