Ý NGHĨA CỦA SỰ TỒN TẠI TRONG LÒNG XÃ HỘI NHẬT BẢN HIỆN ĐẠI

Ngày đăng: 15/04/2026
Feature image
Ở đất nước mặt trời mọc, có một nỗi băn khoăn âm thầm mà nhiều người mang theo suốt đời: "Tôi đang sống, hay tôi chỉ đang tồn tại trong mắt người khác?"
Và đó cũng chính là câu hỏi lặng lẽ "chảy" xuyên suốt "Xóa đi dấu vết" của Maekawa Homare.
Tại Nhật Bản, một xã hội vừa giàu truyền thống vừa đối mặt với áp lực hiện đại hóa sâu sắc, sự tồn tại của một người thường được nhìn nhận thông qua vai trò họ đảm nhiệm trong gia đình, công việc và cộng đồng. Và khi những vai trò ấy biến mất, đôi khi chính con người cũng lặng lẽ mờ dần đi khỏi tầm nhìn của xã hội.
🚪 Nhưng nếu một ngày… một ai đó ch.ết trong căn phòng của mình suốt ba tuần mà không ai hay biết. Vậy rốt cuộc, sự tồn tại ấy đã từng được đặt ở đâu giữa cuộc đời này?
Một dòng chữ nguệch ngoạc trên tường: "Muốn ăn sushi quá. Nhưng phải cố mà nhịn thôi." Một mảnh xương nhỏ bị người thân ném ra cửa sổ như rác rưởi. Một đôi giày leo núi khiến người mẹ sụp đổ, vì đó là thứ buộc bà phải đối diện với sự thật rằng con mình đã thực sự ra đi.
Những chi tiết đó khiến ta nhận ra một điều rất đau lòng: có những người chỉ thực sự được nhận ra là đã tồn tại khi thi thể của họ bắt đầu phân hủy và bốc mùi.
Đây không chỉ là câu chuyện trong tiểu thuyết, mà còn là hiện tượng người Nhật gọi với cái tên "Kodokushi" - cái ch.ết cô độc sau những cánh cửa đóng kín.
Trong một xã hội coi trọng hòa hợp tập thể đến mức đôi khi từng cá nhân dần biến mất khỏi tầm nhìn của nhau, công việc của công ty Dead Morning lại đứng ở một vị trí rất đặc biệt: họ là những người xóa đi dấu vết vật lý của cái ch.ết, nhưng lại chính là những người nhìn thấy rõ nhất dấu vết của một cuộc đời đã từng tồn tại.
🪼 Và cũng chính tại những căn phòng ấy, Wataru - chàng trai từng ví mình như một con sứa trôi dạt giữa biển đời Tokyo - bắt đầu nhận ra rằng một con người có thể biến mất khỏi xã hội rất dễ dàng nếu họ sống mà không để lại một "dấu vết tồn tại" trong lòng ai khác.
Từ đó, cậu dần hiểu ra giá trị của một đời người không được đo bằng khoảng thời gian họ sống, mà bằng những kết nối đã từng tồn tại. Và có lẽ, đó cũng là điều "Xóa đi dấu vết" muốn gửi gắm tới người đọc: dù mọi vết tích vật lý có thể bị tẩy sạch, thì những tháng ngày một con người đã sống, đã yêu thương, đã hiện diện trong cuộc đời này… không bao giờ biến mất.
🪼 "Xóa đi đấu vết" - sắp phát hành trong thời gian tới 🪼
#Azurabooks #Sáchmới #VănHọc #MaekawaHomare #AtoWoKesu #Tiểuthuyết #NhậtBản #XóaĐiDấuVết

Sách gợi ý

Bình luận bài viết

Sách gợi ý