
TRIẾT LÝ ÂM DƯƠNG TRONG MÂM CƠM CỦA NGƯỜI VIỆT
Với người Việt, việc ăn uống không đơn thuần chỉ để no. Mỗi món ăn đều là kết quả của một lối sống biết thuận theo tự nhiên, nơi triết lý âm dương không tồn tại trong những khái niệm cao siêu mà hiện diện ngay trên mâm cơm hằng ngày. Một bữa ăn ngon là sự nêm nếm vừa vặn của hương vị, là sự hài hòa giữa con người với thời tiết, giữa cơ thể với môi trường sống.
Mùa hè nóng nực thì ưu tiên những món thanh mát, nhiều nước, vị chua nhẹ để giải nhiệt. Mùa đông giá lạnh lại tìm đến các món kho, xào, rán giàu năng lượng để làm ấm cơ thể. Mỗi món ăn của người Việt đều phản ánh kinh nghiệm sống được đúc kết qua nhiều thế hệ, hướng con người đến sự cân bằng với đất trời.
Trong “Những món ăn nuôi ta lớn”, nhà báo Phạm Trung Tuyến đã khéo léo hé mở những minh triết ấy qua món cà bung - một món ăn bình dị của quê nhà:
“Tháng bảy âm, mưa gió sụt sùi, người ta thường có mong muốn một món ăn ngoài nóng trong mát. Cà bung là một lựa chọn rất thú vị. Món bung thường ăn nóng, mà canh cà bung, với các loại gia vị như lá lốt, tía tô, dù tính nóng, nhưng lại giải nhiệt tốt.”
Một bát canh cà bung dân dã vì thế không chỉ mang hương vị của đồng quê, nó còn chứa đựng kinh nghiệm, sự linh hoạt của con người trước thiên nhiên, trước mùa màng trong năm, và kinh nghiệm ấy được truyền lại từ đời này sang đời khác.
Đọc cuốn sách “Những món ăn nuôi ta lớn”, ta nhận ra: điều nuôi dưỡng mỗi con người ngoài thức ăn, còn là ký ức, là nếp sống và những tri thức văn hóa lặng lẽ được gửi gắm trong từng món ăn quen thuộc.