
Phạm Ngọc Tiến là một nhà văn, nhà biên kịch sinh năm 1956 tại Hà Nội. Ông thường được nhớ đến là một trong những nhà văn nổi bật thời kỳ sau Đổi mới với văn phong hiện thực trào phúng, ồn ã, nồng nhiệt và đầy chất thơ, chất lính. Nhưng chỉ đến khi đọc những dòng tản văn trong Chuyện liền ông liền bà của tác giả, người ta mới nhận ra nét khác trong con người đó: Đằng sau những lời văn ấy là một tâm hồn đã kinh qua bao va đập của cuộc đời, của thời đại để giữ lấy sự tử tế với nghề và với người.
Con người Phạm Ngọc Tiến được nhào nặn ngay từ những năm tháng chiến tranh. Ông từng là người lính đi qua bom đạn chiến trường, nơi niềm vui đôi khi chỉ đơn sơ như một “điếu thuốc lá cấu đôi đồng đội dành cho nhau giữa ranh giới sống chết. Bước ra khỏi chiến tranh, ông lao vào một cuộc chiến mà chính ông gọi là “cuộc chiến đời người”. Khi phải tự đối diện với chính mình, bươn chải đủ nghề rồi dừng lại ở nghiệp cầm bút. Chính những trải nghiệm đầy khó khăn ấy đã hun đúc nên một Phạm Ngọc Tiến với nét văn đầy chất riêng, “mang chất thợ, chất lính”. Với ông, nghề văn là "nghề đơn giản hóa những cái phức tạp của đời sống", là trách nhiệm không thể thoái thác trước mọi biến cố của đất nước và từng phận người nhỏ bé.
Đặc biệt, qua lăng kính về hôn nhân và đời sống, Phạm Ngọc Tiến thẳng thắn thừa nhận sự cô độc cố hữu của người làm nghệ thuật, tự nhận mình có những "tính nết khác thường" khiến bản thân trở nên lạc quẻ. Nhưng sự cô độc ở người đàn ông từng trải này không mang màu sắc bi kịch hay oán trách. Đó là “một sự cô độc của nhiều niềm vui kết tụ sau khi đã lọc đi những nỗi buồn”, niềm vui của một người biết đủ, biết tự thân đứng vững và biết tìm chính mình trong những niềm vui.
Tập tản văn Chuyện liền ông liền bà của Phạm Ngọc Tiến không chỉ là bàn luận của tác giả về những lát cắt khác nhau của đàn ông và phụ nữ trong đời sống, mà còn là những bộc bạch tự sự của chính nhà văn về những trải nghiệm và chiêm nghiệm cá nhân.
Con người Phạm Ngọc Tiến được nhào nặn ngay từ những năm tháng chiến tranh. Ông từng là người lính đi qua bom đạn chiến trường, nơi niềm vui đôi khi chỉ đơn sơ như một “điếu thuốc lá cấu đôi đồng đội dành cho nhau giữa ranh giới sống chết. Bước ra khỏi chiến tranh, ông lao vào một cuộc chiến mà chính ông gọi là “cuộc chiến đời người”. Khi phải tự đối diện với chính mình, bươn chải đủ nghề rồi dừng lại ở nghiệp cầm bút. Chính những trải nghiệm đầy khó khăn ấy đã hun đúc nên một Phạm Ngọc Tiến với nét văn đầy chất riêng, “mang chất thợ, chất lính”. Với ông, nghề văn là "nghề đơn giản hóa những cái phức tạp của đời sống", là trách nhiệm không thể thoái thác trước mọi biến cố của đất nước và từng phận người nhỏ bé.
Đặc biệt, qua lăng kính về hôn nhân và đời sống, Phạm Ngọc Tiến thẳng thắn thừa nhận sự cô độc cố hữu của người làm nghệ thuật, tự nhận mình có những "tính nết khác thường" khiến bản thân trở nên lạc quẻ. Nhưng sự cô độc ở người đàn ông từng trải này không mang màu sắc bi kịch hay oán trách. Đó là “một sự cô độc của nhiều niềm vui kết tụ sau khi đã lọc đi những nỗi buồn”, niềm vui của một người biết đủ, biết tự thân đứng vững và biết tìm chính mình trong những niềm vui.
Tập tản văn Chuyện liền ông liền bà của Phạm Ngọc Tiến không chỉ là bàn luận của tác giả về những lát cắt khác nhau của đàn ông và phụ nữ trong đời sống, mà còn là những bộc bạch tự sự của chính nhà văn về những trải nghiệm và chiêm nghiệm cá nhân.