
Nếu một ngày bạn được cảnh báo có nguy cơ mắc Alzheimer, điều đầu tiên cần làm có thể không phải là uống thuốc
Khi nghe đến Alzheimer, phần lớn chúng ta sẽ nghĩ đến bệnh viện.
Đến bác sĩ.
Làm xét nghiệm.
Uống thuốc.
Tất cả những điều đó đều cần thiết.
Nhưng có một câu hỏi khác ít được nhắc tới hơn:
Sau khi rời phòng khám, bạn sẽ sống như thế nào?
Trong cuốn Để tuổi già không lú lẫn, Michael Nehls đưa ra một danh sách những việc nên làm khi nghi ngờ mình mắc Alzheimer hoặc có nguy cơ cao mắc bệnh. Điều thú vị là bên cạnh việc điều trị y khoa, rất nhiều lời khuyên của ông liên quan đến những điều tưởng chừng chẳng mấy liên quan đến bệnh tật.
Hãy tìm một công việc có ý nghĩa.
Hãy giữ cho mình sự tò mò.
Hãy tham gia các hoạt động cộng đồng.
Hãy dành thời gian cho sở thích.
Hãy gặp gỡ bạn bè.
Hãy gần gũi với con cháu.
Thậm chí, nếu có điều kiện, hãy nuôi một chú chó.
Thoạt nghe, những lời khuyên này có vẻ giống một cuốn sách về hạnh phúc hơn là một cuốn sách về bệnh Alzheimer.
Nhưng đó chính là điều khiến cách tiếp cận của tác giả trở nên đáng chú ý.
Ông cho rằng bộ não không tồn tại tách biệt với phần còn lại của cuộc sống. Những gì chúng ta làm mỗi ngày, những mối quan hệ chúng ta duy trì, cảm giác mình còn hữu ích hay không, mức độ kết nối với cộng đồng và cả niềm vui sống đều ảnh hưởng đến sức khỏe não bộ nhiều hơn chúng ta tưởng.
Có lẽ vì vậy mà trong danh sách ấy xuất hiện những điều rất giản dị.
Một khu vườn nhỏ cần được chăm sóc mỗi sáng.
Một nhóm đi bộ cuối tuần.
Một lớp học tình nguyện.
Một chú chó đang đợi chủ nhân đưa đi dạo.
Nhìn dưới góc độ y học, đó có thể là những hoạt động giúp giảm căng thẳng, tăng vận động thể chất, củng cố các kết nối xã hội và kích thích hoạt động thần kinh.
Nhưng nhìn dưới góc độ đời sống, chúng còn là những lý do để mỗi sáng thức dậy.
Và đôi khi, chính điều đó mới là thứ khó giữ lại nhất khi con người bước vào tuổi già.
Điều đáng suy ngẫm là danh sách này không chỉ dành cho những người đã xuất hiện triệu chứng.
Nó cũng là lời nhắc nhở cho những người còn khỏe mạnh.
Bởi nếu những điều như tình bạn, sự tò mò, sở thích cá nhân, vận động, thiên nhiên và cảm giác sống có ích thực sự giúp bảo vệ bộ não, thì có lẽ việc chăm sóc trí nhớ không phải là câu chuyện của tuổi 70 hay tuổi 80.
Nó bắt đầu từ hôm nay.
Để tuổi già không lú lẫn không hứa hẹn một phương thuốc thần kỳ chống lại Alzheimer. Giá trị của cuốn sách nằm ở chỗ nó giúp người đọc nhìn căn bệnh này theo một cách rộng hơn: không chỉ là sự suy giảm của các tế bào thần kinh, mà còn là câu chuyện về cách chúng ta sống, kết nối và tìm kiếm ý nghĩa trong cuộc đời mình.
Có thể đó cũng là lý do khiến cuốn sách này khác với nhiều cuốn sách sức khỏe thông thường.
Nó không chỉ nói về cách kéo dài tuổi thọ.
Nó nói về cách giữ cho cuộc sống vẫn đáng sống khi tuổi tác ngày một nhiều thêm.
Khi nghe đến Alzheimer, phần lớn chúng ta sẽ nghĩ đến bệnh viện.
Đến bác sĩ.
Làm xét nghiệm.
Uống thuốc.
Tất cả những điều đó đều cần thiết.
Nhưng có một câu hỏi khác ít được nhắc tới hơn:
Sau khi rời phòng khám, bạn sẽ sống như thế nào?
Trong cuốn Để tuổi già không lú lẫn, Michael Nehls đưa ra một danh sách những việc nên làm khi nghi ngờ mình mắc Alzheimer hoặc có nguy cơ cao mắc bệnh. Điều thú vị là bên cạnh việc điều trị y khoa, rất nhiều lời khuyên của ông liên quan đến những điều tưởng chừng chẳng mấy liên quan đến bệnh tật.
Hãy tìm một công việc có ý nghĩa.
Hãy giữ cho mình sự tò mò.
Hãy tham gia các hoạt động cộng đồng.
Hãy dành thời gian cho sở thích.
Hãy gặp gỡ bạn bè.
Hãy gần gũi với con cháu.
Thậm chí, nếu có điều kiện, hãy nuôi một chú chó.
Thoạt nghe, những lời khuyên này có vẻ giống một cuốn sách về hạnh phúc hơn là một cuốn sách về bệnh Alzheimer.
Nhưng đó chính là điều khiến cách tiếp cận của tác giả trở nên đáng chú ý.
Ông cho rằng bộ não không tồn tại tách biệt với phần còn lại của cuộc sống. Những gì chúng ta làm mỗi ngày, những mối quan hệ chúng ta duy trì, cảm giác mình còn hữu ích hay không, mức độ kết nối với cộng đồng và cả niềm vui sống đều ảnh hưởng đến sức khỏe não bộ nhiều hơn chúng ta tưởng.
Có lẽ vì vậy mà trong danh sách ấy xuất hiện những điều rất giản dị.
Một khu vườn nhỏ cần được chăm sóc mỗi sáng.
Một nhóm đi bộ cuối tuần.
Một lớp học tình nguyện.
Một chú chó đang đợi chủ nhân đưa đi dạo.
Nhìn dưới góc độ y học, đó có thể là những hoạt động giúp giảm căng thẳng, tăng vận động thể chất, củng cố các kết nối xã hội và kích thích hoạt động thần kinh.
Nhưng nhìn dưới góc độ đời sống, chúng còn là những lý do để mỗi sáng thức dậy.
Và đôi khi, chính điều đó mới là thứ khó giữ lại nhất khi con người bước vào tuổi già.
Điều đáng suy ngẫm là danh sách này không chỉ dành cho những người đã xuất hiện triệu chứng.
Nó cũng là lời nhắc nhở cho những người còn khỏe mạnh.
Bởi nếu những điều như tình bạn, sự tò mò, sở thích cá nhân, vận động, thiên nhiên và cảm giác sống có ích thực sự giúp bảo vệ bộ não, thì có lẽ việc chăm sóc trí nhớ không phải là câu chuyện của tuổi 70 hay tuổi 80.
Nó bắt đầu từ hôm nay.
Để tuổi già không lú lẫn không hứa hẹn một phương thuốc thần kỳ chống lại Alzheimer. Giá trị của cuốn sách nằm ở chỗ nó giúp người đọc nhìn căn bệnh này theo một cách rộng hơn: không chỉ là sự suy giảm của các tế bào thần kinh, mà còn là câu chuyện về cách chúng ta sống, kết nối và tìm kiếm ý nghĩa trong cuộc đời mình.
Có thể đó cũng là lý do khiến cuốn sách này khác với nhiều cuốn sách sức khỏe thông thường.
Nó không chỉ nói về cách kéo dài tuổi thọ.
Nó nói về cách giữ cho cuộc sống vẫn đáng sống khi tuổi tác ngày một nhiều thêm.