
Đối với nhiều độc giả, Suy tưởng là cuốn sách gắn liền với tên tuổi của Hoàng đế Marcus Aurelius. Song, cái tên ấy thực chất lại không phải do Marcus Aurelius đặt cho tập ghi chép của mình.
Trong bản thảo gốc bằng tiếng Hy Lạp, dòng chữ duy nhất xuất hiện ở phần mở đầu là Τὰ εἰς ἑαυτόν (Ta eis heauton), có nghĩa là “Cho chính mình” hay “Những điều dành cho bản thân”. Cụm từ này không được xem là nhan đề của một tác phẩm, mà giống một lời đề từ báo hiệu rằng những gì được viết ra chỉ dành cho chính ông đọc và suy ngẫm.
Marcus Aurelius không viết những ghi chép này với ý định để người khác đọc. Chúng được viết rải rác trong nhiều năm, có khi ngay tại doanh trại quân đội, giữa những chiến dịch ở biên giới phía bắc Đế quốc La Mã. Mỗi dòng chữ đều là lời tự nhắc dành cho chính mình: cách giữ bình tĩnh trước nghịch cảnh, cách chế ngự cơn nóng giận, cách đối diện với cái chết và sống đúng với những điều bản thân tin tưởng.
Sau khi Marcus Aurelius qua đời, những ghi chép này được lưu truyền qua nhiều thế kỷ dưới dạng bản chép tay. Đến thế kỷ XVI, khi tác phẩm lần đầu được in bằng tiếng Hy Lạp và dịch sang tiếng Latinh, nó được xuất bản với nhan đề Meditationum (hay Meditationes trong các ấn bản Latinh khác). Từ đó, Meditations trở thành tên gọi quen thuộc của tác phẩm, và về sau được dịch sang tiếng Việt là Suy tưởng.
Gần hai nghìn năm đã trôi qua, những trang ghi chép ấy vẫn khiến người đọc có cảm giác như đang vô tình đọc được cuốn sổ tay của Marcus Aurelius. Mỗi trang viết giống như một cuộc đối thoại thầm lặng của Marcus Aurelius với chính mình hơn là một bài học dành cho người khác.
Và cũng từ những trang viết không hề có nhan đề ấy, một trong những tác phẩm triết học có ảnh hưởng nhất lịch sử đã ra đời.