Khi cha mẹ không còn giúp được con cái nữa

Ngày đăng: 05/06/2026
Feature image
Có một chi tiết rất đau lòng trong Cảnh sát kể chuyện.
Vương Quế Chi phải nhập viện. Bà lấy toàn bộ số tiền dưỡng già để trả viện phí. Sau khi xuất viện, cảnh sát nhiều lần liên lạc với ba người con của bà, mong họ tới chăm sóc mẹ. Ai cũng đồng ý. Nhưng cuối cùng không ai xuất hiện.
Người ở lại bên cạnh bà lại là những người hàng xóm.
Ban đầu, câu chuyện tưởng như một ví dụ điển hình của sự bất hiếu. Nhưng điều khiến người đọc day dứt hơn nằm ở những gì diễn ra sau đó.
Theo lời hàng xóm kể, trước đây Vương Quế Chi là người mẹ mà các con đều muốn gần gũi. Bà có sức khỏe, có tiền tiết kiệm, có thể giúp chăm cháu. Những dịp cần người trông trẻ hay hỗ trợ gia đình, bà luôn là chỗ dựa đáng tin cậy.
Nhưng rồi tuổi tác kéo đến. Tiền dưỡng già dần cạn đi, sức khỏe suy giảm. Bà không còn chăm sóc được ai nữa. Ngược lại, bà trở thành người cần được chăm sóc.
Và cũng từ đó, những đứa con từng tranh nhau sự giúp đỡ của mẹ bắt đầu biến mất khỏi cuộc sống của bà.
Điều đau lòng nhất là Vương Quế Chi vẫn liên tục tìm cách bào chữa cho các con: “Bọn nó bận thôi”, “Không phải cố ý đâu.”
Những lời ấy có lẽ không xa lạ với nhiều người. Rất nhiều bậc cha mẹ, ngay cả khi bị tổn thương, vẫn chọn cách bảo vệ con mình trước người ngoài. Không phải vì họ không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Đôi khi chính vì họ hiểu quá rõ nên càng không muốn thừa nhận.
Đọc đến đây, người ta nhận ra bi kịch không nằm ở việc một người mẹ bị bỏ mặc. Bi kịch nằm ở chỗ giá trị của bà trong mắt con cái dường như được đo bằng khả năng tiếp tục cống hiến cho gia đình.
Khi còn giúp được con cháu, bà là người cần thiết.
Khi cần người khác giúp đỡ, bà trở thành gánh nặng.
Thâm Lam không bình luận nhiều về câu chuyện này. Anh chỉ ghi lại những gì mình chứng kiến. Nhưng chính sự tiết chế ấy lại khiến câu chuyện ám ảnh hơn bất kỳ lời lên án nào.
Bởi đây không phải một bi kịch quá xa lạ. Nó không xuất hiện trong những vụ án gây chấn động hay những bản tin thời sự nổi bật. Nó diễn ra âm thầm trong những gia đình bình thường, giữa những con người bình thường.
Có lẽ vì thế mà những câu chuyện trong Cảnh sát kể chuyện để lại dư âm rất lâu sau khi đọc xong. Cuốn sách không kể về những con quái vật. Nó kể về những góc khuất rất con người, những điều có thể đang tồn tại ở đâu đó quanh chúng ta, hoặc thậm chí ngay trong chính gia đình mình.

Sách gợi ý

Bình luận bài viết

Sách gợi ý