
📖 Tôi cầm “Khi ta hai mươi” của tác giả F trên tay vào một ngày “cạn pin” hòng mong tìm được chút gì đó tươi sáng như mọi lần đọc các sách về cách sống của tuổi trẻ. Nhưng càng đọc những lời tản mạn ngắn trong sách, tôi càng có cảm giác tác giả chẳng mấy bận tâm đến chuyện đưa ra lời khuyên hay cố gắng động viên độc giả. Ngược lại, có vẻ tác giả F đang nỗ lực xoay đảo góc nhìn của mỗi người về độ tuổi hai mươi.
Một câu hỏi về người lớn. Một suy nghĩ về cô đơn. Một nhận định về cái đẹp. Một mẩu ghi chép về động lực. Một đoạn viết về việc đọc sách. Những ý tưởng vụn ấy lại gặp nhau ở một điểm chung: con người chỉ thật sự trưởng thành khi tự xây dựng được cách nhìn của riêng mình.
Điển hình như cách anh cho rằng: “Người lớn không tồn tại”. Nó là vấn đề của định nghĩa. Mỗi người chúng ta, dù có ở độ tuổi hai mươi hay không, cũng nên có một cách định nghĩa nó dựa trên bản chất, thay vì cách hiểu chung do cả xã hội đặt ra.
‼ Bên cạnh tư duy phản biện và giọng văn châm biếm, hài hước, tác giả F lúc nào cũng nhấn mạnh rằng con người phải sống một cách thực tế, đừng tự ru ngủ mình trong những động lực hão huyền, đừng mang mục tiêu cuộc đời gắn lên kẻ khác. Thậm chí, ông còn khuyến khích sống vị kỷ nếu cần. Anh F cho rằng động cơ vị kỷ mới là thứ tồn tại lâu bền, thậm chí bất diệt. Và thi thoảng, những mục đích hơi “bất chính” lại chính là loại động lực mạnh mẽ nhất giúp con người chinh phục những mục tiêu khó nhằn trong đời.
Khi ta hai mươi không phải một màn mưa mát tưới qua tuổi thanh xuân của chúng ta. Nó là một trận lốc đến từ sự thực tế của thế giới người lớn, sẵn sàng cuốn phăng đi những ảo tưởng, giật con người ta về với sự tỉnh táo. Cốt là để sống sao cho năng suất, hiệu quả và trả lời được câu hỏi căn bản nhất: Mình thật sự muốn điều gì?
Một điểm ấn tượng khác nằm ở việc Khi ta hai mươi có lúc chỉ dừng lại ở một hình ảnh, một câu hỏi hoặc đặt ra các nghịch lý so với cách hiểu thông thường. Rồi kết thúc. Tác giả F rời đi, bỏ lại độc giả giữa ngã tư của các suy nghĩ mới-cũ, đúng-sai; buộc lòng ta phải tự suy ngẫm và chịu trách nhiệm với chính tư duy và lựa chọn của mình.
Sẽ khá khó để có thể đọc Khi ta hai mươi chỉ trong một buổi chiều, khi người đọc chúng ta liên tục bị mắc kẹt lại ở những phản biện. Nếu đang ở tuổi hai mươi, cuốn sách sẽ là “lời động viên” và cảnh báo đầy thẳng thắn. Đối với những người mà cuộc đời đã đi qua nhiều chênh chao, rất có thể họ sẽ dừng lại lâu vì bắt gặp một ý nghĩ khác và nhận ra bấy lâu nay mình đã hiểu sai bản chất của vài điều.
🐈 Trong bài học số 39, tác giả F có viết: “Khi bị dồn đến đường cùng, hãy cứ kêu ‘Meo’ đã!” Và thế, tôi cùng tâm trí đang phải vật lộn với hàng loạt cách nghĩ mới của mình đã phải “meo meo” rất nhiều lần vì cuốn sách này.