
Dù có nhiều người không thích và không ngừng chỉ trích kỹ thuật viết của ông, nhưng Dostoevsky vẫn sở hữu một lượng "fan cứng" là những bộ óc vĩ đại nhất lịch sử.
Với họ, những gì bị coi là hỗn loạn hay bệnh hoạn thực chất lại là sự thấu thị tận cùng vào bản ngã con người – thứ mà không một quy chuẩn văn học nào có thể đóng khung.
Người đứng đầu danh sách sùng bái này chính là triết gia Friedrich Nietzsche. Nietzsche không tiếc lời ca ngợi Dostoevsky là "nhà tâm lý học duy nhất" mà ông có thể học hỏi được điều gì đó.
Với Nietzsche, việc gặp được văn chương Dostoevsky là một trong những vận may lớn nhất cuộc đời, bởi ông tìm thấy ở đó một sự thành thực đến tàn nhẫn về nỗi đau và ý chí con người.
Sigmund Freud, cha đẻ của phân tâm học, cũng dành sự ngưỡng mộ tuyệt đối cho tác phẩm Anh em nhà Karamazov. Freud coi đây là cuốn tiểu thuyết tráng lệ nhất từng được viết ra, bởi Dostoevsky đã đi trước y học cả hàng thập kỷ trong việc mổ xẻ những ẩn ức tội lỗi và mặc cảm nội tại của con người.
Ở một góc độ khác, Albert Einstein khẳng định Dostoevsky mang lại cho ông nhiều giá trị hơn bất kỳ nhà khoa học nào. Einstein tìm kiếm ở Dostoevsky một tầm nhìn bao quát về sự phức tạp vô hạn của vũ trụ tâm hồn, thứ giúp ông có thêm cảm hứng cho những tư duy đột phá về không gian và thời gian.
Sự đồng điệu còn lan tỏa đến những nhà văn hiện sinh như Albert Camus. Camus thừa nhận mình nợ Dostoevsky cả một nền tảng triết học, nơi các nhân vật của Dostoevsky đã thay ông đặt ra những câu hỏi sinh tử về sự phi lý và sự tồn tại.
Franz Kafka thậm chí còn coi Dostoevsky là "người anh em cùng chung huyết thống" vì sự tương đồng trong những nỗi lo âu và bế tắc trước định mệnh.
Ngay cả Virginia Woolf, dù là một người theo đuổi sự tinh tế của văn chương Anh, cũng bị khuất phục bởi "vòi rồng" cảm xúc của Dostoevsky. Bà coi văn chương của ông là nơi linh hồn hiện ra trần trụi nhất, vượt xa khỏi lớp vỏ của sự thanh lịch giả tạo.
Sự ảnh hưởng của Dostoevsky còn lan tỏa mạnh mẽ sang phương Đông. Haruki Murakami luôn đặt mục tiêu viết được một cuốn tiểu thuyết "tổng lực" như cách Dostoevsky đã làm. Cấu trúc nhân vật và cách Dostoevsky đẩy xung đột nội tâm lên cao trào chính là tiêu chuẩn vàng mà ông luôn hướng tới.
Orhan Pamuk cũng thừa nhận mình đã bị "đánh gục" bởi sức mạnh của văn chương Nga, coi Dostoevsky là người thầy dạy cách viết về những linh hồn bị giằng xé giữa truyền thống và hiện đại.
Ngay cả Kenzaburō Ōe, chủ nhân giải Nobel văn học 1994, cũng coi Dostoevsky là người dẫn đường tinh thần, giúp ông thấu hiểu về sự cứu rỗi thông qua nỗi đau nhân loại.
Những cái tên này không tìm kiếm sự mượt mà hay cấu trúc hoàn hảo ở Dostoevsky. Với họ, giá trị của ông nằm ở sự dũng cảm khi phá bỏ mọi rào cản để chạm đến những vùng tối sâu thẳm nhất, nơi mà ánh sáng của lý trí thông thường không bao giờ vươn tới được.