
Cô K là người quen của tác giả, người có khả năng nhận biết trước những biến chuyển thời tiết theo cách không ai muốn có.
Có lần thấy bầu trời trong xanh, tác giả nói "Hôm nay trời đẹp nhỉ", thế mà cô ấy lại bảo "Không đâu, mây đen kéo mưa tới bây giờ đấy", cứ như người dự báo thời tiết của cơ quan khí tượng vậy. Hóa ra cô ấy mắc chứng xơ cứng bì và trước giờ vẫn bị đau khớp nhiều chỗ. Cứ hễ áp suất không khí giảm là các khớp của cô bắt đầu đau buốt, thậm chí cả tóc cũng trở nên ẩm ướt và bết.
Nghe thì có vẻ ấn tượng, nhưng cô ấy nói thẳng: "Tôi không muốn xương khớp và cơ thể mình nhạy cảm như vậy. Nếu không cảm thấy gì thì cơ thể tôi sẽ dễ chịu hơn." Việc dựa vào chứng đau khớp để dự báo thời tiết thật quá khổ sở. Nếu có cơ thể mẫn cảm và tâm lý quá nhạy cảm thì cuộc sống trở nên mệt mỏi hơn nhiều.
Đây chính là điểm khởi đầu cho những gì Watanabe Junichi muốn nói trong "Bớt nhạy cảm để sống thanh thản": sự nhạy cảm quá mức, dù với cơ thể hay tâm lý, không phải lúc nào cũng là ưu điểm cần trân trọng. Đôi khi, khả năng không cảm thấy quá nhiều mới chính là điều may mắn.
Cuốn sách của Watanabe Junichi không khuyên người đọc trở nên vô cảm hay thờ ơ, mà chỉ đơn giản gợi ý một cách sống nhẹ nhàng hơn: bớt để tâm, bớt phản ứng với những thứ không đáng, và học cách để nhiều thứ trôi qua mà không bị cuốn theo. Nghệ thuật sinh tồn giữa đời chông gai, như phụ đề cuốn sách, đôi khi chỉ là vậy thôi.
Nếu bạn đang cảm thấy mệt mỏi vì phản ứng quá mạnh với mọi thứ xung quanh, "Bớt nhạy cảm để sống thanh thản" sẽ là cuốn sách đáng để đọc chậm rãi.