
Sách thiếu nhi thường dễ thương và rộn ràng, nhưng thi thoảng mình cũng nấn ná mãi trước một cuốn picture book, vì nó gợi lại nhiều kỷ niệm và nó khuấy động nhiều cảm xúc của mình. Ví dụ như này.
Đọc Tạm Biệt Thỏ Bé Bồng Bông mình cảm giác như đang lật từng trang của cuốn album ảnh hồi nhỏ mà bố mẹ làm để lưu lại từng năm tháng của mình từ ngày còn đỏ hỏn tới khi thành một con bé lách chách. Chắc vì lối minh họa đặc biệt của tác giả, kết hợp giữa tranh vẽ hoạt họa và ảnh chụp phong cảnh.
Đó là câu chuyện về Trixi cùng Thỏ Bé Bồng Bông tức món đồ chơi bất ly thân của cô bé. Trixi đến Hà Lan thăm ông bà. Ông bà đáng yêu thế treo cả băng rôn "Welcome Trixi" kìa. Chưa kịp vui chơi thì bàng hoàng nhận ra để quên Thỏ Bé Bồng Bông yêu dấu nhất cuộc đời trên máy bay mất rồi, mà cái máy bay đó thì đã bay sang tận Trung Quốc.
"Trixi chẳng cần bảo ba rằng Thỏ Bé Bồng Bông đã biến mất. Chưa nói gì thì ba đã nhận ra rồi." Đoạn này nhìn biểu cảm của ba và ông và Trixi hay ghê. Mình thích cái cách mà mọi người an ủi Trixi. Mẹ ôm thật chặt. Ba kể chuyện hồi bé đã phải tạm biệt Cừu Con Yêu Quý như thế nào. Bà đưa Trixi một cốc sữa sô cô la. Đó là những quan tâm vô cùng trìu mến và dễ chịu mà bất cứ một em bé hay em lớn đang buồn nào cũng ao ước. Mọi người vẫn dành cho Trixi một không gian riêng để em tự lắng nghe và tỉ tê với chính nỗi buồn của mình. Thế là, Trixi ấy đã nỗ lực chút một để vượt qua nỗi buồn. Em cố gắng tận hưởng lễ hội, xích đu, vừa ăn khoai chiên vừa dạo phố, thăm cối xay gió, cho vịt ăn,... Đoạn này phố phường Hà Lan hiện lên thật là xinh xắn, dù chỉ qua những bức hình đen trắng. Nhưng mà Trixi vẫn nhớ Thỏ Bé Bồng Bông lắm. Tất nhiên rồi.
Trixi nghĩ sẽ chẳng thể ngủ được khi không có Thỏ Bé Bồng Bông bên cạnh, nhưng rồi em mơ thấy Thỏ Bé Bồng Bông chu du khắp thế giới, mang đến niềm vui cho lũ trẻ ở mọi nơi chú ghé thăm. Hành trình vượt qua nỗi buồn của Trixi tự nhiên và êm ả. Tranh thủ nghĩ lại vài chuyện buồn mình chợt thấy không phải chuyện nào cũng khó chịu, cũng có những nỗi buồn rất chi xinh xắn đáng yêu, dạy cho mình nhiều điều.
Đoạn kết của câu chuyện này ấm áp, dễ thương, cũng đầy đặn và mênh mang như bộ sưu tập kỷ niệm trong đời bất cứ ai. Riêng cái kết xin để dành cho mọi người đọc sách, vì vài câu chữ tủn mủn của mình chẳng đủ để tả lại chút nào. Dù mình đọc đi đọc lại bao nhiêu lần, vẫn nguyên vẹn những thích thú và rưng rưng. Mong là nó cũng mang những hồi ức đáng quý về với mọi người.
Bộ Thỏ Bé Bồng Bông gồm 3 cuốn, trong đó 2 cuốn "Thỏ bé bồng bông" và "Một thỏ bé bồng bông khác" đã đạt giải thưởng Caldecott Honor dành cho những cuốn sách tranh thiếu nhi xuất sắc nhất của Mỹ. Thế nhưng mình lại xúc động nhất với cuốn còn lại, là cuốn không đạt giải.
Đọc Tạm Biệt Thỏ Bé Bồng Bông mình cảm giác như đang lật từng trang của cuốn album ảnh hồi nhỏ mà bố mẹ làm để lưu lại từng năm tháng của mình từ ngày còn đỏ hỏn tới khi thành một con bé lách chách. Chắc vì lối minh họa đặc biệt của tác giả, kết hợp giữa tranh vẽ hoạt họa và ảnh chụp phong cảnh.
Đó là câu chuyện về Trixi cùng Thỏ Bé Bồng Bông tức món đồ chơi bất ly thân của cô bé. Trixi đến Hà Lan thăm ông bà. Ông bà đáng yêu thế treo cả băng rôn "Welcome Trixi" kìa. Chưa kịp vui chơi thì bàng hoàng nhận ra để quên Thỏ Bé Bồng Bông yêu dấu nhất cuộc đời trên máy bay mất rồi, mà cái máy bay đó thì đã bay sang tận Trung Quốc.
"Trixi chẳng cần bảo ba rằng Thỏ Bé Bồng Bông đã biến mất. Chưa nói gì thì ba đã nhận ra rồi." Đoạn này nhìn biểu cảm của ba và ông và Trixi hay ghê. Mình thích cái cách mà mọi người an ủi Trixi. Mẹ ôm thật chặt. Ba kể chuyện hồi bé đã phải tạm biệt Cừu Con Yêu Quý như thế nào. Bà đưa Trixi một cốc sữa sô cô la. Đó là những quan tâm vô cùng trìu mến và dễ chịu mà bất cứ một em bé hay em lớn đang buồn nào cũng ao ước. Mọi người vẫn dành cho Trixi một không gian riêng để em tự lắng nghe và tỉ tê với chính nỗi buồn của mình. Thế là, Trixi ấy đã nỗ lực chút một để vượt qua nỗi buồn. Em cố gắng tận hưởng lễ hội, xích đu, vừa ăn khoai chiên vừa dạo phố, thăm cối xay gió, cho vịt ăn,... Đoạn này phố phường Hà Lan hiện lên thật là xinh xắn, dù chỉ qua những bức hình đen trắng. Nhưng mà Trixi vẫn nhớ Thỏ Bé Bồng Bông lắm. Tất nhiên rồi.
Trixi nghĩ sẽ chẳng thể ngủ được khi không có Thỏ Bé Bồng Bông bên cạnh, nhưng rồi em mơ thấy Thỏ Bé Bồng Bông chu du khắp thế giới, mang đến niềm vui cho lũ trẻ ở mọi nơi chú ghé thăm. Hành trình vượt qua nỗi buồn của Trixi tự nhiên và êm ả. Tranh thủ nghĩ lại vài chuyện buồn mình chợt thấy không phải chuyện nào cũng khó chịu, cũng có những nỗi buồn rất chi xinh xắn đáng yêu, dạy cho mình nhiều điều.
Đoạn kết của câu chuyện này ấm áp, dễ thương, cũng đầy đặn và mênh mang như bộ sưu tập kỷ niệm trong đời bất cứ ai. Riêng cái kết xin để dành cho mọi người đọc sách, vì vài câu chữ tủn mủn của mình chẳng đủ để tả lại chút nào. Dù mình đọc đi đọc lại bao nhiêu lần, vẫn nguyên vẹn những thích thú và rưng rưng. Mong là nó cũng mang những hồi ức đáng quý về với mọi người.
Bộ Thỏ Bé Bồng Bông gồm 3 cuốn, trong đó 2 cuốn "Thỏ bé bồng bông" và "Một thỏ bé bồng bông khác" đã đạt giải thưởng Caldecott Honor dành cho những cuốn sách tranh thiếu nhi xuất sắc nhất của Mỹ. Thế nhưng mình lại xúc động nhất với cuốn còn lại, là cuốn không đạt giải.