
Xóa đi dấu vết là một câu chuyện lạ kỳ. Người ta tìm đến cuốn sách vì muốn biết thêm về cái chết, nhưng cuối cùng lại được biết thêm về sự sống.
Chuyện kể về Asai Wataru, một chàng thanh niên chuyên làm các công việc bán thời gian, tình cờ bắt đầu công việc tại một công ty chuyên dọn dẹp những nơi đặc biệt. Họ xóa đi dấu vết của cái chết ở những nơi người quá cố, vì một lý do nào đó, không được ai chăm sóc lúc lâm chung, chết trong cô độc, bị sát hại, hoặc tự kết liễu cuộc đời. Nhưng dù có tẩy sạch vết bẩn, vẫn có những thứ không bao giờ biến mất, vẫn còn những điều không thể xóa nhòa. Có thể nói, Xóa đi dấu vết là câu chuyện về hành trình của Asai, người đã ngộ ra sự tồn tại của những điều không thể xóa bỏ ấy.
Xuyên suốt chiều dài câu chuyện, người đọc không thể ngừng suy ngẫm về sự sống và cái chết. Cái chết là hằng số duy nhất trong một thế giới đầy biến số, là tấm gương soi chiếu ý nghĩa của sự sống, là thứ duy nhất công bằng tuyệt đối. Dù là bậc đế vương hay người hành khất, tất cả đều gặp nhau ở điểm cuối. Vậy nhưng cái chết không triệt tiêu ý nghĩa của sự sống, mà là điều kiện cần để sự sống trở nên có ý nghĩa.
Nếu có một ngày mai vĩnh cửu, ta sẽ không bao giờ có động lực để viết một cuốn sách, để thổ lộ tình cảm với người mình yêu, hay để ngắm một buổi hoàng hôn. Nếu cuộc đời là một bản nhạc kéo dài vô tận, nó sẽ trở nên đơn điệu và vô nghĩa biết bao. Chính vì biết thời gian là hữu hạn, ta mới học cách yêu thương, bởi ta biết người đối diện không ở bên mình mãi mãi. Học cách để lại một điều gì đó vượt qua sự tàn khốc của thời gian. Học cách lựa chọn, vì không có vô hạn cơ hội để làm lại từ đầu.
Suy ngẫm về cái chết không phải là bi quan hay yếu đuối. Ngược lại, đó là hành động can đảm nhất của nhân tính. Chừng nào con người còn biết yêu thương, còn biết hy vọng và tự hỏi về bản ngã của chính mình, họ sẽ vẫn tiếp tục nhìn sâu vào bóng tối của sự kết thúc để tìm thấy ánh sáng của sự khởi đầu. Ta suy ngẫm về cái chết không phải vì muốn chìm đắm trong bóng tối, mà vì khao khát ánh sáng.
Cái chết không phải là đối thủ của sự sống. Nó là một phần của sự sống, là chất xúc tác khiến mỗi nhịp thở trở nên quý giá hơn. Ta suy ngẫm về nó không phải để tìm cách trốn thoát, mà để học cách sống sao cho trọn vẹn trước khi tấm màn khép lại.
Xóa đi dấu vết đặt ra câu hỏi cái chết là gì, điều gì sẽ còn lại sau khi người ta đến điểm cuối của cuộc đời, đồng thời khắc họa hình ảnh những người đang tiếp tục sống: trân trọng người khác như chính bản thân mình, và mang theo trí tưởng tượng để có thể làm được điều đó. Sau khi nhóm của Asai dọn sạch mọi vết bẩn, thông điệp ấy vẫn còn đọng lại.
Và những "dấu vết" ấy, chắc chắn sẽ không bao giờ bị xóa đi trong trái tim độc giả.
Chuyện kể về Asai Wataru, một chàng thanh niên chuyên làm các công việc bán thời gian, tình cờ bắt đầu công việc tại một công ty chuyên dọn dẹp những nơi đặc biệt. Họ xóa đi dấu vết của cái chết ở những nơi người quá cố, vì một lý do nào đó, không được ai chăm sóc lúc lâm chung, chết trong cô độc, bị sát hại, hoặc tự kết liễu cuộc đời. Nhưng dù có tẩy sạch vết bẩn, vẫn có những thứ không bao giờ biến mất, vẫn còn những điều không thể xóa nhòa. Có thể nói, Xóa đi dấu vết là câu chuyện về hành trình của Asai, người đã ngộ ra sự tồn tại của những điều không thể xóa bỏ ấy.
Xuyên suốt chiều dài câu chuyện, người đọc không thể ngừng suy ngẫm về sự sống và cái chết. Cái chết là hằng số duy nhất trong một thế giới đầy biến số, là tấm gương soi chiếu ý nghĩa của sự sống, là thứ duy nhất công bằng tuyệt đối. Dù là bậc đế vương hay người hành khất, tất cả đều gặp nhau ở điểm cuối. Vậy nhưng cái chết không triệt tiêu ý nghĩa của sự sống, mà là điều kiện cần để sự sống trở nên có ý nghĩa.
Nếu có một ngày mai vĩnh cửu, ta sẽ không bao giờ có động lực để viết một cuốn sách, để thổ lộ tình cảm với người mình yêu, hay để ngắm một buổi hoàng hôn. Nếu cuộc đời là một bản nhạc kéo dài vô tận, nó sẽ trở nên đơn điệu và vô nghĩa biết bao. Chính vì biết thời gian là hữu hạn, ta mới học cách yêu thương, bởi ta biết người đối diện không ở bên mình mãi mãi. Học cách để lại một điều gì đó vượt qua sự tàn khốc của thời gian. Học cách lựa chọn, vì không có vô hạn cơ hội để làm lại từ đầu.
Suy ngẫm về cái chết không phải là bi quan hay yếu đuối. Ngược lại, đó là hành động can đảm nhất của nhân tính. Chừng nào con người còn biết yêu thương, còn biết hy vọng và tự hỏi về bản ngã của chính mình, họ sẽ vẫn tiếp tục nhìn sâu vào bóng tối của sự kết thúc để tìm thấy ánh sáng của sự khởi đầu. Ta suy ngẫm về cái chết không phải vì muốn chìm đắm trong bóng tối, mà vì khao khát ánh sáng.
Cái chết không phải là đối thủ của sự sống. Nó là một phần của sự sống, là chất xúc tác khiến mỗi nhịp thở trở nên quý giá hơn. Ta suy ngẫm về nó không phải để tìm cách trốn thoát, mà để học cách sống sao cho trọn vẹn trước khi tấm màn khép lại.
Xóa đi dấu vết đặt ra câu hỏi cái chết là gì, điều gì sẽ còn lại sau khi người ta đến điểm cuối của cuộc đời, đồng thời khắc họa hình ảnh những người đang tiếp tục sống: trân trọng người khác như chính bản thân mình, và mang theo trí tưởng tượng để có thể làm được điều đó. Sau khi nhóm của Asai dọn sạch mọi vết bẩn, thông điệp ấy vẫn còn đọng lại.
Và những "dấu vết" ấy, chắc chắn sẽ không bao giờ bị xóa đi trong trái tim độc giả.