
Cổ Huân là nhà văn chuyên trị mảng kinh dị có nhiều đầu sách bán chạy, được mệnh danh là “Stephen King Hồng Kông”, “Alfred Hitchcock trong lĩnh vực tiểu thuyết”. Người ta đồn rằng trước khi thành danh, Cổ Huân đã sang Thái Lan lập giao kèo với quỷ, dâng hiến linh hồn của mình để đổi lấy nguồn cảm hứng vô tận cho việc viết sách. Nhưng ác quỷ lòng tham không đáy, nó tiếp tục đòi thêm linh hồn khác, vậy nên nhiều người thân cận với Cổ Huân đều thình lình bỏ mạng, khiến ông ta trở thành con quái vật bị người đời xa lánh. Cuối cùng, đến cả cậu con trai duy nhất của Cổ Huân là Cổ Hiền Lượng cũng không thoát nạn, vụ án mất tích vào năm 2003 khi cậu mười sáu tuổi đã gây chấn động toàn Hồng Kông.
Đến năm 2020, Cổ Huân mắc bệnh nan y chẳng còn sống được bao lâu, lui về ở ẩn một mình trên hòn đảo biệt lập hẻo lánh, tách biệt hẳn với xã hội. Ông ta đăng báo tìm người, muốn được gặp lại đứa con trai đã thất lạc mười bảy năm trời trước lúc ra đi. Thế là một người đàn ông ba mươi ba tuổi xuất hiện, kết quả xét nghiệm ADN chứng thực anh là con ruột của Cổ Huân. Bảy ngày hai cha con chung sống trong căn biệt thự trên đảo dần dần hé lộ những bí ẩn đậm chất tâm linh xoay quanh Cổ Huân, cũng làm sáng tỏ vụ mất tích kỳ bí của Cổ Hiền Lượng. Liệu có bao nhiêu phần sự thật trong lời đồn đại, rằng nhờ lập giao kèo với quỷ nên Cổ Huân mới viết được nhiều tiểu thuyết kinh dị rùng rợn đến thế, và ông ta phải trả giá đắt cho việc lợi dụng quỷ thần? Hoặc giả lời đồn ma quái có lợi về mặt truyền thông cho một nhà văn kinh dị, nên Cổ Huân đã phóng đại nó lên, dùng nó để xây dựng tên tuổi, biến nó thành lợi thế cạnh tranh, tất cả đều là chiến lược kinh doanh của nhà văn lớn?
“Mười bảy năm mất tích” đoạt giải nhất Trinh thám Soji Shimada năm 2023, với lời đánh giá của bậc thầy truyện trinh thám Nhật Bản: “Kế hoạch phạm tội và những thay đổi của nhân vật chính có kết cấu hết sức phức tạp, khiến cuốn tiểu thuyết này được thăng hoa thành một tác phẩm trinh thám chính thống chất lượng cao.” Sách đã lên kệ của Nhã Nam, mời các bạn tìm đọc nhé!
Đến năm 2020, Cổ Huân mắc bệnh nan y chẳng còn sống được bao lâu, lui về ở ẩn một mình trên hòn đảo biệt lập hẻo lánh, tách biệt hẳn với xã hội. Ông ta đăng báo tìm người, muốn được gặp lại đứa con trai đã thất lạc mười bảy năm trời trước lúc ra đi. Thế là một người đàn ông ba mươi ba tuổi xuất hiện, kết quả xét nghiệm ADN chứng thực anh là con ruột của Cổ Huân. Bảy ngày hai cha con chung sống trong căn biệt thự trên đảo dần dần hé lộ những bí ẩn đậm chất tâm linh xoay quanh Cổ Huân, cũng làm sáng tỏ vụ mất tích kỳ bí của Cổ Hiền Lượng. Liệu có bao nhiêu phần sự thật trong lời đồn đại, rằng nhờ lập giao kèo với quỷ nên Cổ Huân mới viết được nhiều tiểu thuyết kinh dị rùng rợn đến thế, và ông ta phải trả giá đắt cho việc lợi dụng quỷ thần? Hoặc giả lời đồn ma quái có lợi về mặt truyền thông cho một nhà văn kinh dị, nên Cổ Huân đã phóng đại nó lên, dùng nó để xây dựng tên tuổi, biến nó thành lợi thế cạnh tranh, tất cả đều là chiến lược kinh doanh của nhà văn lớn?
“Mười bảy năm mất tích” đoạt giải nhất Trinh thám Soji Shimada năm 2023, với lời đánh giá của bậc thầy truyện trinh thám Nhật Bản: “Kế hoạch phạm tội và những thay đổi của nhân vật chính có kết cấu hết sức phức tạp, khiến cuốn tiểu thuyết này được thăng hoa thành một tác phẩm trinh thám chính thống chất lượng cao.” Sách đã lên kệ của Nhã Nam, mời các bạn tìm đọc nhé!