Thú Hoang của Joël Dicker: Một câu chuyện "kỳ lạ" dành cho người yêu trinh thám

Ngày đăng: 28/03/2026

Feature image

Có một điều gì đó rất “khác thường” trong cái cách mà kể chuyện, và cuốn sách mới của anh "Thú Hoang" tiếp tục giữ nguyên cảm giác đó. Sự khác thường này nằm ở cách nhân vật xuất hiện, cách họ hành xử, và cả cách câu chuyện được dẫn dắt. Từng tạo dấu ấn với Sự thật về vụ Harry Quebert, trong Thú Hoang, cái chat riêng của tác giả vẫn nguyên vẹn, thậm chí còn đậm nét hơn: hơi kỳ lạ, hơi khác thường, nhưng rất khó rời mắt.

Câu chuyện diễn ra ở Geneva, ở đó, có hai cặp đôi sống gần nhau. Arpad và Sophie dường như có tất cả. Một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Ngoại hình nổi bật. Công việc đáng mơ ước. Tiền bạc đủ đầy. Con cái ngoan ngoãn. Một ngôi nhà lý tưởng. Ở phía đối diện là Greg và Karine. Cuộc sống của họ gần với thực tế hơn. Công việc không mang lại thu nhập như mong muốn. Con cái khó bảo hơn. Ngôi nhà không thật sự khiến họ hài lòng. Những mong muốn nhỏ dần tích tụ thành áp lực. Dù vậy, hai gia đình vẫn trở nên thân thiết. Đặc biệt là giữa Sophie và Karine.

Cách câu chuyện được kể không đi theo một đường thẳng. Thời gian liên tục dịch chuyển. Quá khứ và hiện tại đan xen nhau. Đôi khi rất khó để xác định lý do của những bước chuyển đó. Xen vào dòng kể là những đoạn ngắn về một vụ cướp tiệm trang sức. Chỉ vài dòng mỗi lần. Rải rác. Rời rạc. Ban đầu gần như không liên quan. Nhưng cảm giác về một mối liên kết âm thầm cứ lớn dần theo từng trang.

Sức hút đến một cách chậm rãi. Không ồn ào. Không kịch tính ngay lập tức. Nhân vật dần trở nên rõ nét. Hành động của họ có lý do. Cảm xúc của họ có trọng lượng. Mỗi người mang theo những nhu cầu riêng. Những vấn đề riêng. Có người dễ đồng cảm hơn. Có người tạo khoảng cách. Nhưng không ai hoàn toàn xa lạ. Một mong muốn chung xuất hiện khi đọc: họ sẽ ổn. Họ sẽ tìm được một dạng hạnh phúc nào đó. Hoặc ít nhất là sự bình yên.

Càng đi sâu, cảm giác đó càng lung lay. Những gì được hé lộ không mang lại sự nhẹ nhõm. Các mảnh ghép bắt đầu khớp lại. Bức tranh dần hiện ra. Không dễ chịu. Không đơn giản. Những lựa chọn, những sai lầm, và hệ quả của chúng hiện diện rõ ràng hơn. Không có lối thoát dễ dàng.

Rất khó để kể lại chi tiết câu chuyện này. Càng nói nhiều, trải nghiệm càng giảm đi. Cách tốt nhất là bước vào và để mọi thứ tự diễn ra. Theo nhịp kể riêng của Dicker. Chậm. Lạ. Nhưng đầy cuốn hút. Với tôi, đó là một hành trình đáng giá, một lần nữa khẳng định phong cách rất riêng mà Joël Dicker đã xây dựng.

Sách gợi ý

Bình luận bài viết

Sách gợi ý