
Nếu "Bố con cá gai" là câu chuyện về tình yêu vĩ đại của người cha thì "Người bố cá gai của tôi" là hành trình hồi đáp của người con với tình yêu đó. Tình yêu của cha, vốn dĩ thuộc loại tình yêu thứ nhất là tình thân (storge) theo lý thuyết của C. S. Lewis, nhưng bố Jeong Ho của bé Daum đã biến nó thành thứ tình yêu thiêng liêng và cao thượng nhất - tình yêu vị tha tuyệt đối (agape). Người bố yêu con và vì con đến mức chính mình rách nát tả tơi cũng không một lời oán trách ấy đã không còn trên thế gian, và di sản duy nhất bố để lại cho Daum chính là tình yêu của ông. Nhưng hành trình tiếp nhận di sản ấy đối với Daum không hề dễ dàng.
Với một tuổi thơ gắn với ký ức đau đớn của bệnh tật và cuộc chia ly tàn nhẫn với người bố mà mình coi là cả thế giới, Daum đã có một hành trình trưởng thành cô đơn cùng những dấu vết sang chấn không thể phủ nhận. Daum từng nhớ bố đến tuyệt vọng, lúc ngoan ngoãn vâng lời, khi nổi loạn vùng vẫy, cậu làm tất cả những gì một đứa trẻ có thể, chỉ để trở về gặp bố. Daum từng vỡ òa khi biết sự thật, hoài nghi, chối bỏ hiện thực, vứt bỏ chính mình, oán trách, và cuối cùng lựa chọn quay lưng với ký ức. Daum không nhớ bố nữa, không nhớ tình yêu của bố, không nhớ mình từng yêu bố đến nhường nào, có như vậy cậu mới sống nổi. Nhưng ký ức có thể chôn vùi, còn yêu thương thì không. Dù mang trăm ngàn hình hài khác nhau, bản chất tình yêu vẫn luôn là tình yêu. Sự lạnh lùng của Daum, khoảng cách cậu dựng lên với thế giới, hay nỗi cô độc trong hành trình trưởng thành của mình, thực chất đều là cơ chế phòng vệ tâm lý sau biến cố mất đi người thân yêu.
Cậu bé Daum ngày nào sống chết vì bố, đến khi trưởng thành cũng vì bố không còn nữa mà thấy nhân gian vô vị. Người bố cá gai của tôi là hành trình để Daum nhìn thấy và cảm nhận được tình yêu thương, di sản mà bố để lại. Trở về Hàn Quốc, trở về khu viện nhi, về lại Sarakgol, Daum lần lượt mở ra từng mảnh ghép về bố. Hóa ra, kể cả khi sống hay đã đi xa, bố vẫn không ngừng yêu thương và lo lắng cho cậu, ngay trong khoảnh khắc cuối cùng của mình, bố vẫn chỉ cầu nguyện cho Daum, ôm bức điêu khắc của con trai vào lòng mà ra đi mãn nguyện. Trước kia hay bây giờ, bố vẫn luôn hướng về cậu.
“Tôi không thể nhớ dáng lưng của bố mình. Có lẽ, ông chưa từng quay lưng lại với tôi. Thậm chí đến giây phút cuối cùng, ông vẫn chỉ dõi theo bóng lưng của tôi.”
Ngày đó, cậu bé Daum coi bố là cả thế giới.
Lớn lên, Daum thấy thế giới này đâu đâu cũng là hiện diện của bố.
Vật chất rồi sẽ bị thời gian bào mòn, nhưng tình yêu thì không. Đứa con trai từng được bố yêu thương, sẽ được che chở bởi tình thương đó cả đời. Daum hiểu rằng bố vẫn luôn bên cậu, trong những con hẻm tối tăm ở Paris, trên sa mạc hoang hoải nắng cháy, trên phim trường, bên cậu trong ánh hoàng hôn dịu dàng hay giữa mưa tuyết tinh khôi. Và khi hiểu được tình yêu của bố, Daum đã có thể yêu chính mình và cả thế giới này, nơi hình bóng người cha đã hóa thành mây thành gió theo cậu khắp chốn.