KHI NỖI ĐAU NỞ HOA TRONG "NHỮNG MÙA HOA NGÀY SAU"

Ngày đăng: 10/04/2026
Feature image
Sinh năm 1990, Mélissa Da Costa nổi bật trên văn đàn Pháp với 5 năm viết lách nhưng đã ra mắt 7 cuốn tiểu thuyết. Cô gây chú ý vào năm 2019 với tác phẩm đầu tay Tout le bleu du ciel (tạm dịch: "Mọi sắc xanh của bầu trời"). Một năm sau đó, Những mùa hoa ngày sau ra mắt. Năm 2023, theo thống kê, cô đã bán ra hơn 1 triệu bản sách, “soán ngôi” nhà văn best-seller ở thị trường Pháp của hai ông hoàng lãng mạn là Guillaume Musso và Marc Levy.
Theo giới chuyên gia, phong cách của Mélissa là sự kết hợp giữa âm hưởng nhẹ nhàng, lãng mạn cùng sự dữ dội đi sâu khám phá nội tâm và những nỗi đau. Các chủ đề mà cô hướng tới thường là sự chữa lành, kiên cường, hòa giải sau những tổn thương, gắn liền với thiên nhiên và những vẻ đẹp đời thường. Điều đó cũng có thể thấy trong cuốn tiểu thuyết thứ 2 vừa được chuyển ngữ sang tiếng Việt.
Về nội dung, tác phẩm là câu chuyện của Amande và cuộc sống của cô sau ngày 21/6 đen tối, khi mất đi hai người quan trọng nhất đời mình trong một tai nạn. Sau cơn sang chấn, cô dọn khỏi Lyon hoa lệ, về lại vùng nông thôn Auvergne hoang liêu để chôn vùi mình cùng với nỗi đau. Tại đây, cô đã thuê lại một ngôi nhà thoạt trông khá cũ kỹ, dường như bị bỏ hoang nhưng theo thời gian, cô đã khám phá ra câu chuyện của người chủ trước cũng gần giống mình, từ đó mạnh mẽ đứng lên, viết tiếp cuộc đời.
Không quá khó để nhận thấy một trong những điều làm nên thành công cho Mélissa nói chung và cuốn tiểu thuyết này nói riêng là khả năng khắc họa tâm lý nhân vật một cách ấn tượng của nữ tác giả. Ở phần đầu sách, Mélissa chưa vội tiết lộ điều gì xảy đến với nhân vật chính, nhưng ta có thể cảm nhận được sự rệu rã và nỗi tuyệt vọng mà cô đang mang.
Điều đó đã được thể hiện qua những hành động của Amande, từ không cho ánh nắng lọt vào căn nhà âm u, không muốn gặp ai, thường trực những lọ thuốc ngủ, ăn thức ăn nhanh cho đến giam mình trong căn phòng cũng như thức giấc mà không thể biết là ngày hay đêm… Đó là sự tan vỡ sâu tận bên trong, nơi nhịp sống bị đảo lộn và cô thì bị ru ngủ trong sự tổn thương.
Không dừng ở mặt thể chất, Mélissa còn tiến sâu vào băn khoăn của Amande: “Mọi người làm thế nào nhỉ? Sao họ có thể chứng kiến cả thế giới của mình sụp đổ và rồi lại tiếp tục cuộc sống y như trước? Trở lại công việc sau vài ngày, tiếp tục sống ở chính căn hộ cũ, đi đi về về trong cùng khu phố... Những điều đó vượt quá khả năng của tôi”; “Họ đã đột ngột rời bỏ thế giới của tôi, cả hai người họ, trong cùng một đêm, và kể từ thời điểm đó, thế giới đó, thế giới mà tôi đã lớn lên, hít thở, tỉnh giấc từ hai mươi chín năm qua, đã không còn tồn tại nữa”…
Từ những hoài nghi, cô đã chuyển sang tâm thế tự trách:
"Tôi không biết mình nên cảm thấy gì lúc này. Cười. Khóc. Hay tức giận? Tức giận với ai? [...] Hay là tức giận với bản thân mình? Tôi đã từ chối không để cho đứa bé xuống, đã khiến các cơ của mình căng cứng, chống lại những cơn co thắt? Tôi đã không muốn sinh con mà không có Benjamin bên cạnh? Là tôi đã hại chết Manon ư?"
Điều này dễ nhắc ta nhớ đến cuốn tiểu thuyết "Sống" vội đoạt giải Goncourt 2017 của nhà văn Pháp Brigitte Giraud, khi câu chuyện của 2 tiểu thuyết tương đối giống nhau, động cơ dẫn đến đau thương cũng y hệt nhau, và phản ứng của 2 người phụ nữ cũng như đi cùng một hướng. Qua những nuối tiếc, đau thương và sự tự trách, cả 2 tác giả đã cho thấy tình yêu diệu kỳ ra sao, nhưng khi đi vào cõi chết, nó cũng khiến ta tan vỡ đến như thế nào. Có thể nói Mélissa đã dựng nên một nhân vật với nỗi đau mà mình đang mang một cách thuyết phục.
Theo Tuấn Duy, Marie Claire Vietnam

Sách gợi ý

Sách gợi ý