
Bạn có bao giờ tự hỏi, tại sao chúng ta lại trở nên dễ “nổi quạu” đến thế trên không gian mạng?
Chỉ cần lướt nhẹ ngón tay, một dòng trạng thái, một tấm ảnh, hay một ý kiến trái chiều cũng đủ để biến một trang cá nhân bình lặng thành một đấu trường rực lửa. Đằng sau cái màn hình phẳng lặng kia là một sự vô hình kỳ lạ. Chính sự vô hình ấy đã vô tình nới lỏng những sợi dây ràng buộc về chuẩn mực ứng xử. Chúng ta dễ dàng buông những lời cay nghiệt mà ở ngoài đời thực, nếu đối diện với ánh mắt của người đối diện, có lẽ ta sẽ chẳng bao giờ dám thốt ra.
Chúng ta vội vã kết án, vội vã tấn công, vội vã chia sẻ sự phẫn nộ như thể đó là một nghĩa vụ cao cả phải hoàn thành. Trong thế giới của những con chữ vô hồn, chúng ta tự phong mình làm quan tòa, làm bồi thẩm đoàn và cả đao phủ, tất cả chỉ trong vài giây gõ phím. Càng đáng sợ hơn, sự phẫn nộ trên mạng có tính lan truyền cực nhanh. Nó giống như một cơn lốc, cuốn phăng lý trí và lòng trắc ẩn đi xa. Người này châm ngòi, người kia tiếp lửa, và chẳng mấy chốc, một người lạ mặt trở thành tâm điểm của sự thù ghét mà chính những người tham gia cũng không hiểu rõ nguồn cơn thực sự là gì.
Chúng ta quên mất rằng, bên kia màn hình, dù là ai, họ vẫn là con người bằng xương bằng thịt, có trái tim biết đau và cũng biết tổn thương. Sau mỗi cơn bão "phím chiến" ấy, liệu chúng ta nhận lại được gì? Một chút hả hê ngắn ngủi, hay là sự trống rỗng và những vết sẹo không tên để lại cho người khác?
Và chính hiện tượng “đám đông cuồng nộ” thế hệ mới này đã làm chùn chân biết bao nhà quản trị và lãnh đạo, khi chính họ và công ty của họ phải đối diện với tiềm năng cũng như làn sóng phẫn nộ ập tới mỗi ngày.
Tham khảo thêm về cách đối mặt với hiện tượng xã hội này trong cuốn “Kỷ nguyên phẫn nộ” của Karthik Ramanna.