Rừng Nauy – Anh Thư [Bài dự thi “Rì-viu” hay nhận quà ngay 2019] - Nhã Nam - Vì sách là cả thế giới

Tin TỨC

Rừng Nauy – Anh Thư [Bài dự thi “Rì-viu” hay nhận quà ngay 2019]

Rừng Na Uy

Không hiểu sao mình lại chọn tác phẩm này để mở đầu cho kế hoạch giành Giải Nhiệt Huyết của Nhã Nam nữa. Hay vì đây là tác phẩm đầu tiên của Nhã Nam mà mình đọc cho nên cứ nhắc Nhã Nam là trong đầu tự động nảy ra cái tên này chăng?

Lần đầu tiên đọc tác phẩm này, mình chỉ là con bé học sinh lớp 7, nghe chương trình thời sự buổi sáng nhắc đến nên tò mò tìm hiểu thôi. Và vì tò mò cho nên không thể nào hiểu được tinh thần chính của tác phẩm, những gì đọng lại về Rừng Na Uy trong đầu mình chỉ là cái chết và tình dục. Mình đã để nó trôi tuột qua cuộc đời như bao nhiêu cuốn sách vì tò mò mà tìm đến khác. Sau này do tính chất công việc mà tìm đọc lại, mình năm ấy 20 tuổi, đã qua cái gọi là khủng hoảng tuổi dậy thì, đã vượt qua ngưỡng cửa 17 tuổi làm Kizuki và chị gái Naoko chùn bước. Nhưng chính lúc ấy, mình mới thấm thía hơn nỗi cô đơn của thiếu niên và kẻ trưởng thành.

Toru là kẻ cô đơn khi không thể tìm thấy sự hòa hợp với cộng đồng, Naoko cô đơn vì không thể lý giải ham muốn nhục dục với sự hòa hợp tâm hồn, Nagasawa cô đơn giữa những đêm cuồng hoan và xác thịt cận kề. Đến cả Midori tưởng như là điểm sáng cho cả tác phẩm cũng là một kẻ cô đơn trước những người u uất và kẻ chạy theo thú vui phù phiếm từ văn hóa Tây phương. Tuy tác giả không ném thẳng mình vào sự cô đơn ngồn ngộn đó nhưng vẫn làm mình choáng ngợp bởi khối u buồn toát ra từ từng con chữ, từng suy nghĩ và hành động của nhận vật. Có lẽ không quá lời khi ví sự cô đơn này là căn bệnh ung thư quái ác. Người ta không phát hiện ra nó. Ai cũng loay hoay trước những vấn đề cá nhân mà tưởng như đây là vấn đề đáng xấu hổ của bản thân khi không giống với số đông, khác biệt với cộng đồng. Bắt nguồn từ một cảm quan mơ hồ rồi theo thời gian, nó càng rõ rệt hơn, lan rộng ra, trói buộc và hủy hoại dần dần con người. Hễ cố gắng vùng ra là lại tuyệt vọng thấy nó nhấn chìm mình hơn như Naoko đã tìm đến nhà nghỉ Ami để chữa trị nhưng rồi cũng bị khuất phục.

Nếu như ung thư không có thuốc chữa mà chỉ có thể tạm thời ngăn chặn thì căn bệnh cô đơn này chẳng có ai kê đơn bốc thuốc cả. Người mắc phải nó chỉ có thể tự mình tìm lối thoát và tự gánh chịu hậu quả mà thôi. Tiêu cực như chị gái Naoko, Kizuki, Naoko thì tìm đến cái chết. Nagasawa lại biến thành kẻ vị kỷ khi chỉ khư khư giữ lấy thói quen lao vào những chung đụng xác thịt chớp nhoáng, tuy thỏa mãn về thân thể nhưng chỉ tăng thêm sự lạc lõng, chán chường trong tâm hồn. Chỉ có Toru may mắn hơn những người bạn của mình khi kịp nhận ra ý nghĩa của cuộc sống, nhận ra anh không cô độc mà còn có tình yêu của Midori níu giữ. Thì ra cô đơn cũng đâu khó chữa lành đúng không? Dù gặp phải vấn đề gì, chỉ cần có tình thương, tình yêu, sự quý mến chân thành làm động lực thì con người đều vượt qua được cả.

Cuộc sống càng hiện đại, tính cá nhân càng được đề cao. Xã hội càng phát triển, con người càng vội vã, quay cuồng và thiếu sự sẻ chia. Hơn trăm năm trước, văn hào Pháp V.Hugo đã nói, “trong đời chỉ có một điều ấy thôi: là yêu nhau”. Xin mỗi người hãy dành thời gian để lắng nghe, quan tâm người bên cạnh mình và cả cho chính bản thân mình nữa. Sống chậm lại một chút để tiếp thêm yêu thương, biết đâu bạn sẽ là cây cọc níu giữ một người nào đó lại với cuộc sống này thì sao?

– Anh Thư

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on linkedin
Share on pinterest

TIN LIÊN QUAN

ĐĂNG KÝ THÔNG TIN SÁCH MỚI NHÉ

Scroll to Top