Phan Cuồng

Phan Cuồng người xấu xí, thấp bé, vừa đen vừa rỗ, giọng nói khàn như vịt đực. Hắn sinh ở làng Hồ Khẩu mé Tây Bắc kinh sư. Cuồng từ bé mồ côi cha, mẹ hắn lam lũ làm thuê nuôi hắn cùng chị gái khôn lớn.

Phan Cuồng vốn sợ ma nhát quỷ nhưng rất ham nghe kể chuyện ma. Hắn nhằng nhẵng bám lấy những người già trong làng, rồi lê la ra bến đò hóng chuyện, mỗi lần được nghe chuyện mới thì thích lắm, nhẩm đi nhẩm lại trong đầu cho kỳ thuộc. Sau đó hễ có dịp là hắn đem kể lại cho người khác, lại nhưng khéo thêm thắt, thổi phồng cho câu chuyện trở nên hấp dẫn. Khi kể giọng hắn lên bổng xuống trầm rất nhịp nhàng với cảm giác của người nghe, đơn giản vì khi đó chính hắn cũng đang sợ.

Dần dà, hắn nhận ra mình rất có hứng thú với việc kể chuyện. Ban đầu hắn kể lại những điều nghe được, về sau, hắn kể cả các chuyện tưởng tượng ra. Cuồng vốn tính ưa náo nhiệt, cho nên rất hay ngồi lê ngoài chợ. Hễ thấy hắn là người ta xúm lại nghe chuyện. Cứ kể như vậy suốt, cuối cùng cũng có ngày hắn được người ta cho tiền.

Chia sẻ: