Phạm Đình Hổ

Phạm Đình Hổ (1768 - 1839), tự Tùng Niên, Bỉnh Trực, là một học sĩ, tác giả nổi tiếng Việt Nam sống ở giai đoạn cuối thế kỷ XVIII và đầu thế kỷ XIX. Nguyên quán của ông ở tại hương Đan Loan, huyện Đường An, phủ Thượng Hồng, trấn Hải Dương (nay thuộc huyện Bình Giang, tỉnh Hải Dương). Phạm Đình Hổ từng làm quan dưới thời vua Minh Mệnh triều Nguyễn, tới chức Thị giảng học sĩ. Ông mất năm 1839, thọ 71 tuổi. Sinh thời, vì muốn lấy văn thơ để nổi danh trên đời, nên Phạm Đình Hổ trứ tác rất nhiều. Ông đã để lại nhiều công trình khảo cứu, biên soạn có giá trị thuộc đủ mọi lĩnh vực như luận lý, lịch sử, địa dư, trước thuật... Hiện tác phẩm của ông còn lưu giữ được tới 22 trứ tác, đều bằng chữ Hán, trong đó có thể kể đến An Nam chí, Ô châu lục, Kiền khôn nhất lãm, Quốc triều hội điển, Đạt Man quốc địa đồ, Bang giao điển lệ, Quốc thư tham khảo... Trong số những tác phẩm của ông, nổi tiếng và quen thuộc nhất vẫn là Vũ trung tùy bút và Tang thương ngẫu lục.
 

Chia sẻ: