Người đọc sách

  • Nếu ở nhiều nước, dòng văn học khoa học giả tưởng phát triển rầm rộ với lượng độc giả đông đảo, thì ở Việt Nam, số tác phẩm thuộc thể loại này được xuất bản mới và cả tái bản có thể đếm trên đầu ngón tay. Dịch giả Trần Tiễn Cao Đăng* không chỉ nói về cuốn tiểu thuyết khoa học giả tưởng Xứ Cát đồ sộ ông vừa chuyển ngữ, mà còn thử lý giải sự khác biệt nói trên.
  • Với tôi, Linda Lê thuộc vào các nhà văn tôi luôn sẵn lòng đọc các tác phẩm mới nhất: từ tiểu thuyết, truyện ngắn, đến tiểu luận, và thậm chí các bài đăng báo (chủ yếu là trên tạp chí Magazine Littéraire). Cùng lúc, tôi luôn ngần ngại nói đến cái tên Linda Lê mỗi khi được hỏi về những gương mặt xuất sắc của văn chương đương đại Pháp, dù cho quả thực Linda Lê không chỉ là nhà văn xuất sắc mà còn...
  • Không phá cách, không lao vào những đề tài ăn khách, Ogawa chọn cho mình một lối đi giản dị và tinh tế, dấn sâu vào những nét tâm lý khó nắm bắt nhất của con người, đúng như những gì Kenzaburo Oe đã có lần đánh giá về cô. Bản thân Ogawa cũng được so sánh với chính Kenzaburo Oe ở khả năng “chạm tới niềm bất an sâu thẳm nhất trong tiềm thức cùng với sự tĩnh tại tuyệt đối.” (The Pedestal Magazine)....
  • Văn học Pháp một số năm gần đây có hiện tượng thú vị: nổi bật tên tuổi nhiều nhà văn nhập cư, những Milan Kundera (Séc), Cao Hành Kiện, Đới Tư Kiệt (Trung Quốc), Andrei Makine (Nga), Jonathan Littell (Mỹ)…, và năm nay lại là một nhà văn Afghanistan, Atiq Rahimi. Họ đến Pháp, thoạt đầu viêt bằng tiếng mẹ đẻ, sau chuyển sang tiếng Pháp, và cũng lạ, thường tác phẩm đầu tay viết bằng tiếng Pháp lại...
  • Ngày 17 tháng Ba vừa qua, Orhan Pamuk đã đến Đại học Rouen để nhận bằng tiến sĩ danh dự của trường. Tại đây, ông đọc một bài phát biểu trước giáo sư và sinh viên của trường, với đề tài là Flaubert, nhà văn của Rouen.
  • “Cái đẹp sinh ra, chết đi và không ngừng tái sinh trong đầu óc con người.” (Tạp chí Người Đưa tin UNESCO, 12/1990) - câu này có thể làm toát lên cái tinh thần chủ yếu trong hai tiểu thuyết cùng một truyện ngắn trong Kitchen và N.P của nữ tác giả Banana Yoshimoto.
  • Tiền, xèng, đồng, bạc, cắc… cho dù bạn gọi nó như thế nào thì tiền vẫn quan trọng. Với người Thiên chúa giáo, lòng yêu tiền được coi là nguồn gốc của mọi tội lỗi. Với các vị tướng trên chiến trận, tiền là nguồn tiếp sức cho chiến tranh; và với những nhà cách mạng, nó là xiềng xích trói buộc lao động. Nhưng thực sự tiền là gì? Và lịch sử đồng tiền hàng ngàn năm qua diễn ra như thế nào?
  • Bạn bè cũ gọi Uspenski là người bảo vệ. Ông thích sự hài hước, châm biếm, đùa cợt, nhưng vô hại đối với cái thiện, vô hại đối với tuổi thơ. Ông vẫn xem mình là một nông dân, tự sắp xếp cuộc sống của mình từ bên dưới. Và kêu gọi những người khác, bất chấp những sụp đổ và náo động từ bên trên, hãy sắp xếp cuộc sống từ bên dưới.
  • “Cảm giác gắn sự sung mãn, sức mạnh và sinh lực của tôi với màu trắng và đen của một bức tranh minh họa đẹp thật kỳ diệu làm sao. Khi chiếc cọ bằng lông mèo phết tôi lên tờ giấy trải sẵn, tôi nhột nhạt một cách đầy thú vị. Bằng cách đó, tôi mang màu của tôi đến trang giấy, tựa như tôi ra lệnh cho thế giới này, “Hãy hiện hữu!””.
  • Tại Việt Nam, cùng với Gabriel García Marquez tác giả của tiểu thuyết Trăm năm cô đơn (và sau này có thêm Milan Kundera), hẳn Ernest Hemingway (1899-1961) là một trong những nhà văn phương Tây được yêu quý và hâm mộ nhất. Các tiểu thuyết như Giã từ vũ khí, Mặt trời vẫn mọc, Chuông gọi hồn ai, rồi một số truyện ngắn như Hạnh phúc ngắn ngủi của Macomber, Tuyết trên đỉnh Kilimanjaro, Ông già và biển...

Trang

Subscribe to Người đọc sách