"Giữa cái tại đường mà nhìn thấy cái hoang đường, truyện không phải hư cấu mà đi trên con đường mỏng dính giữa có và không, một phong cách xoáy vào cái thời khắc hiện tại, kể hiện tại chứ không kể chuyện, hay là vượt qua sự kể để tìm cách đi trực diện vào khoảng rỗng vô cùng của ý thức, tất cả đó là những tính chất nổi bật trên những truyện ngắn của Ngô Phan Lưu, trình hiện một cái nhìn lạ lùng quen thuộc - quen, bởi ở đây toàn những người ta có thể (hay đã có lần) gặp, và lạ lùng bởi những người ấy trong trang phục hớ hênh của ý thức khiến ta thấy họ (hay thấy chính mình) rỗng không như ảo ảnh"
(Nhà phê bình văn học NGUYỄN CHÍ HOAN)
Câu chuyện ở hậu cảnh của “Lược sử máy kéo bằng tiếng Ukraina” (Marina Lewycka, Hồ Thanh Ái dịch, Nhã Nam & NXB Lao động) nằm trong số những gì mà các tiểu thuyết gia mơ ước, nếu muốn tác phẩm của mình thật hấp dẫn.