Có những điều bất chợt gặp
lại trong các câu chuyện kể của Alessandro Baricco. Một trong những điều ấy là
biển. Một trong những điều ấy nữa là những đứa trẻ lạ kỳ. Những con người lạ kỳ.
Những câu chuyện lạ kỳ. Những điều không thể tin được nhưng mê hoặc vô cùng
Đại dương biển là một trong
những chuyện kể như thế
Sẽ dễ dàng để cảm nhận đại
dương trong Novocento1 . Sẽ dễ dàng để có cả một câu chuyện về đứa
trẻ không phải là trẻ con trong City2 . Nhưng ở đây chúng ta có cả
hai: những đứa trẻ không phải là trẻ con, bên biển
“Bên bờ biển, có nghĩa là
không thuộc về đâu cả” (trang..., Đại dương biển bản tiếng Việt do Hoàng Mai
Anh dịch, Nhã Nam Books và nxb Văn hóa Sài Gòn phát hành)
Đây thực là một câu chuyện ở
một nơi “không thuộc về đâu cả”, về những con người “không thuộc về một nơi nào
cả”
Một họa sĩ đi tìm nơi bắt đầu:
mắt của biển
Một nhà khoa học đi tìm nơi
kết thúc: giới hạn của biển
Một người đàn bà đi chữa bệnh
ngoại tình
Một người đàn ông đi tìm người
đàn bà của đời mình
Một cha xứ thích làm thơ
Một bé gái khả năng chết
cao hơn khả năng sống
Một thủy thủ đang sống sau
khi tuột qua một cái chết
Và những đứa trẻ
Trong một quán trọ bên bờ
biển.
Những gì còn lại sau một
câu chuyện, có lẽ chỉ còn cảm giác
Có thực quan trọng không những
chữ bạn đã đọc, những chi tiết đã tràn qua đầu óc bạn? Hay đáng kể hơn là cảm
giác bạn đã sống trong đó, là máu bạn tưởng như đã dính ở những đầu ngón tay
khi lần giở trang sách, là tiếng rên bạn tưởng như đã nghe thấy ở một trang
này, và tiếng thở khe khẽ bạn tưởng như đã nghe thấy ở một trang khác; là nỗi
tuyệt vọng như bàn tay bóp nghẹt tim bạn để sau đó hy vọng lóe lên lần gỡ bàn
tay ấy?
Đại dương biển cho ta những
cảm xúc thật như thế. Nỗi cô đơn và lạc lõng. Sự chiến đấu. Cuộc sống và cuộc
chết. Đau khổ và tình yêu và giải thoát. Và cả sự hóm hình nữa, sự hóm hỉnh
thông minh như trong tất cả các câu chuyện của Baricco.
Không thể nói Baricco đã viết
một câu chuyện bằng thơ. Nhưng cũng không thể không hít đầy buồng phổi chất thơ
đã thấm đẫm trong Đại dương biển. Baricco đã viết câu chuyện một nửa cổ tích của
mình, rải vào trong đó những triết lý của riêng ông, để mê hoặc người đọc.
Một người bạn nói rằng bản
tiếng Việt của Đại dương biển khiến chị không thể tiếp tục nổi sau ba trang đầu.
Tôi nghĩ rằng chị là một độc giả đáng quý. Nhưng khó tính.
Không phủ nhận rất nhiều những
cụm từ hoàn toàn là chữ Việt theo cách sắp Tây, nhưng đây không phải là trường
hợp duy nhất của Đại dương biển. Sẽ chẳng ngoa khi nói rằng tất cả các sách dịch
đều chung tình trạng này. Tất nhiên sẽ là hoàn hảo nếu bạn có thể đọc Oceano
Mare nguyên bản tiếng Ý, hay Océan Mer bằng tiếng Pháp, thứ tiếng cùng hệ latin
rất gần với nguyên bản. Nhưng nếu không, bản dịch tiếng Việt Đại dương biển của
dịch giả Hoàng Mai Anh cũng là một con đường gần để đến với câu chuyện quyến rũ
của Baricco.
Chu Thuỳ Anh