|
|
 |
Romain kể cuộc đời của ông trong "Lời hứa lúc bình minh"
như một cuốn tiểu thuyết. Ông không chỉ một lần nói trực diện điều này
- một cách đầy hình ảnh và ẩn dụ văn chương, tất nhiên - trong các
chương truyện; ông cũng chọn thời điểm để nói đôi khi ông không làm
đúng “quy tắc thể loại” tự truyện; và sau cùng, ông nhắc lại
khi cuốn sách gần đến hồi kết, rằng, “đến bây giờ tôi hãy còn coi cuộc
sống là một thể loại văn học”. | Hồi ức của Frank McCourt (1930-2009) - một tài năng văn chương “nở muộn” - viết về khoảng thời gian hơn 30 năm đeo đuổi sứ mệnh làm thầy trên đất Mỹ. Cuốn sách này dành cho tất cả những ai ưu tư về ý nghĩa tối hậu của nghề sư phạm. | Về Phía sau nghi can X (exclusive) Bạn sẽ thấy là: Không; anh ta sáng suốt đến mức vô cảm; anh ta hoàn toàn không nhầm lẫn, mà hiểu rõ rằng trong thế giới này bản chất của sự kiện và của thời gian không có gì khác ngoài sinh mạng con người; thời gian chỉ có thể giành được bằng mạng sống. | Về Trong những cánh rừng vĩnh cửu của Fred Vargas Có nhiều cách để làm cho một cuốn sách trở nên đặc biệt, nổi bật hẳn trong số những quyển tương tự nơi nó thường được xếp vào. Nói đúng ra là không phải rất nhiều cách, nhưng các tác giả tinh tế luôn tìm ra được, và thường xuyên qua việc sử dụng những chi tiết rất nhỏ. Ở lĩnh vực văn học trinh thám, Fred Vargas, dù mới chỉ xuất hiện chưa lâu, đã là một bậc thầy về chi tiết. | Về Chuyện người tùy nữ của Margaret Atwood (exclusive) Ngay từ những câu kể đầu tiên, người kể đã lôi chúng ta vào một con sông lười của dòng chảy tâm lý nhân vật, cái dòng ý thức của chị ta; nhưng chỉ đến vậy thôi: chúng ta không buộc phải lặn ngụp, chúng ta ngồi trên những chiếc phao để nghe con sông kể về chính nó như một thứ giáo cụ trực quan. | Các bài khác:- Tên của khí trời – tên của những niềm khao khát mới
Tên của khí trời – tên của những niềm khao khát mới Trên hành trình giải mã thôi thúc đột hiện giữa những mê lộ tình ái của
khu phố, Fatma, dù tự mình không biết, đã bước vào và bị xâm lấn bởi
giấc mơ ân ái của biết bao người. Như chính hoàng hôn giả tháng tháng
lại nhuộm đỏ thành phố, như chính bức tường thành trắng tựa thân thể
trinh nữ phơi mình mời gọi những thuỷ thủ xa khơi, tất cả vừa ẩn mật,
vừa hiện hữu, lãng đãng mà khẩn thiết, phiêu du trong một cõi kỳ bí
nồng nàn. - “Những bài dã sử Việt”: Bắt đầu bằng sự ngạc nhiên…
“Những bài dã sử Việt”: Bắt đầu bằng sự ngạc nhiên… “Khoa học bắt đầu bằng sự ngạc nhiên và do đó bắt buộc người ta phải đi
tìm những kiến giải khác,” trong một cuộc phỏng vấn, nhà viết sử Tạ Chí
Đại Trường từng nói như vậy. Đúng như điều ông tâm niệm, mỗi bài viết
của ông đều ít nhiều chứa đựng những kiến giải bất ngờ, không giống
với cách nghĩ đã thành lối mòn về những sự kiện hoặc vấn đề lịch sử
quen thuộc. - Khi học phí phải trả bằng thân thể
Khi học phí phải trả bằng thân thể Cuốn sách là cái nhìn chân thực của người trong cuộc về hành trình
trượt dài và đánh mất mình của hơn bốn mươi ngàn Laura D. trên khắp
nước Pháp nói riêng, hàng triệu sinh viên trên thế giới nói chung, hơn
là một câu chuyện gây sốc đơn thuần với những chi tiết “khó tưởng
tượng” như báo chí thường bình luận. - Không chạm chân xuống đất
Không chạm chân xuống đất Là một trong những nhà văn quan trọng nhất của thế kỷ XX, nhưng trước
đây Calvino mới chỉ thấp thoáng được biết đến trong tiếng Việt qua một
tác phẩm nhỏ mang tên Palomar và một số tiểu luận văn học, với lượng độc giả hạn chế trong giới nghiên cứu. Nam tước trên cây
có thể coi là một bước tiến tới độc giả “đại chúng”, vì trước hết đây
là một cuốn tiểu thuyết vô cùng hấp dẫn, có thể quyến rũ từ độc giả nhỏ
tuổi tới lớn tuổi. Sau đó, nó còn là một tác phẩm đầy tri thức và gợi
mở nhiều suy nghĩ, ý tưởng. - Nhẹ
Nhẹ Giống như khi nhìn vào những ký hoạ bằng bút chì hay bút sắt của một
họa sĩ lớn, các câu chuyện ở đây cấu trúc giản dị và rõ ràng, với lời
kể nắm bắt lấy những đường nét chủ yếu một cách hết sức tự nhiên không
một chút rườm rà, bất định hay ngập ngừng.
| |
|
|
|
|
|
Trước lúc quay hẳn về thế giới xám mù sương của những người thiểu năng trí tuệ bẩm sinh trong Viện tâm thần Warren, nơi mọi đường chân trời dựng đứng như những bức tường và chấn song, Charles Gordon trong lá thư từ biệt dặn rằng, nếu có thể, hãy cố giúp anh mà đặt hoa tưởng niệm trên mộ của Algernon - con chuột bạch thí nghiệm, con chuột siêu-chuột-trí-tuệ đã đào thoát cùng anh như một kẻ đồng mưu từ cái cuộc hội nghị nơi cả hai bị đem ra trưng bày, |
|
|
|
|